Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 1)

1654

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

NGUYỄN VĂN SONG

Tôi viết gì trong những ngày này

Câu hỏi đó xoáy vào đêm thẳm

Những dòng chữ chạy ra rồi biến mất 

Lại chạy ra rồi đứng lặng

Treo chế độ một mình

 

Những dòng băn khoăn da diết với Sài Gòn

Nơi đón tôi những năm hai mươi tuổi

Nơi giấu giùm tôi nỗi buồn không liền sẹo

Vực tôi lên bước tiếp

Rồi lặng thầm theo từng bước tôi qua

 

Những con số hàng nghìn ngày một tăng thêm

Có gương mặt nào mà tôi đã gặp?

Có dì không?

Có em không?

Có anh Hai, chị Bảy?

Nơi ngõ hẻm chỉ nhiều mưa nhiều nắng

Mà tiếng cười thắp sáng cả lòng nhau

 

Đâu chỉ là những gương mặt tôi quen

Cả Sài Gòn hôm nay thành thương nhớ

Muốn ào chạy đi mà chân khựng lại

Đành dõi theo và thầm nhắn nhủ

Rồi lại tin như hằng tin những gương mặt mình yêu

 

Đâu chỉ có Sài Gòn và những mảnh đất từng qua

Dòng tin nào những ngày này cũng nóng

Bão táp mang gương mặt những con đường im vắng

Những chiến binh là mặt người che kín

Cả nụ cười phía sau rào chắn

Cũng góp thêm một tia nắng ngày mai

 

Những ngày này tôi đã viết gì?

Tôi lặng lẽ xếp vào ngăn những vẩn vơ mây gió.

N.V.S

 

 

​NGUYỄN THỊ MAI TRÂM 

Yêu sao thành phố “bao đồng”!

Cha tiễn con vào thành phố lúc mờ sương

Chiếc xe đạp cọc cạch mang từ quê lên bỗng trở thành lạc lõng

Mấy củ khoai má nướng từ đêm thơm lừng theo con “lều chõng”

Cột toòng teng cùng chai nước giếng khơi.

 

Con ngu ngơ theo ban mai vào trung tâm thành phố chẳng dám nghỉ ngơi

Như cây nấm rơm lọt thỏm giữa rừng người, xe sầm uất

Đèn tín hiệu đỏ, xanh đã mấy lượt thay phiên nhau bật, tắt

Con loay hoay hoài mà không thể thoát ra.

 

Có chú xe ôm phóng khoáng mở lối giúp con qua

Chị vé số nhiệt tình dắt con tìm nhà trọ

Khi dịch bệnh lây lan, người người lại giúp nhau vượt qua ngày gian khó

Phố ấm áp nghĩa tình, mãi đẹp tựa hừng đông.

 

Những tòa nhà cao vút giữa khoảng không

Những con hẻm cứ ngoằn ngoèo lối rẽ

Phố dung nạp bao lớp người bước ra từ mọi vùng miền, tỉnh lẻ

Gắn kết, chở che nhau theo kiểu “rất Sài Gòn”!

 

Kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè xanh mát buổi hoàng hôn

Phố Nguyễn Huệ lung linh giữa màn đêm hào nhoáng

Từ vùng hoang hóa, sình lầy bỗng hồi sinh thành khu Nam Sài Gòn rực sáng

Thành phố đã kiên cường, táo bạo để đổi thay.

 

Đường Nguyễn Du rợp bóng lá me bay

Bao đôi tình nhân nắm tay đi qua chiều chạng vạng

Trong số họ, có những người như con – bước ra từ mảnh đất phèn chua hay cánh đồng lãng mạn

Dắt díu nhau lên phố để đổi đời.

 

Nắng bổng, mưa trầm thèm một tiếng chim rơi

Có đôi lúc thấy mình cô đơn giữa guồng quay vội vã

Rồi ấm áp khi phố rộng lòng cưu mang, đùm bọc những phận đời đổ về từ trăm ngả

Con bỗng yêu cái thành phố “bao đồng”!

N.T.M.T

 

 

NGUYỄN CÔNG BẰNG

Chờ ngày hàn huyên

Nơi tôi ở chưa giăng dây cũng đầy luýnh quýnh

Có tính toan lối tắt lòng vòng

Đã có nhiều chắt chiu dự trữ

Họ giản đơn suy nghĩ biết đâu chừng

Thôi cứ kệ vẹn đặng đừng cuộc sống.

 

Nghe tiếng còi xe đi về rúng động

Bàn tán về ca F1 F0

Và cách ngăn bây giờ là thật

Tiếng loa phường bật hết công suất ngày đêm

Những căn nhà bắt đầu ích kỹ im lìm.

 

Tất tả cho đợt kiếm tìm

Cho ngọn nguồn đứt mạch lây lan

Hi vọng bình yên

Hi vọng đứng yên

Phố trở mình một thoáng đi hoang…

 

Tôi quên ngày tháng

Giật mình chiều còn rơi rớt tiếng ve

Facebook nhắc những hè năm cũ

Từng bước chung nhau qua những chặng hành trình

Thấy quạnh hiu lao về khơi chuyện.

 

Tôi chờ ngày phố mở cửa hàn huyên!

 

Giỗ bà…

Giỗ bà mùa giãn cách

Nấu cho vừa trọn vẹn một mâm

Mãng cầu hái ngoài vườn sẵn có

Nhánh bông trang đủ thành kính thơm tho

 

Giãn cách nên giản đơn tất cả

Lấy đâu ra mà bày biện vẽ vời

Tô canh kiểm nấu từ khoai cứu trợ

Trái khổ qua phụ hợ ra trò

 

Mẹ cũng ráng xôi vò một chõ

Xếp lá dừa gói vài bánh cúng cơm

Thịt kho tàu ngày xưa bà thích

Cũng chỉn chu vị truyền thống gia đình

 

Xong mọi thứ zalo mẹ gọi

Ráng nha con hết dịch về nhà

Lúc khấn bà nén nhang cong vút

Thơm từng lời bà dạy lúc đi xa…

N.C.B

 

 

LAN HƯƠNG

Với miền Nam yêu thương

Miền Nam ơi! Tôi gọi Người hai tiếng yêu thương!

Như tôi vẫn từng gọi cha, gọi mẹ!

Người như giọt sữa chảy trong tôi khi tôi còn là sinh linh bé bỏng

Người bao bọc tôi bằng ánh nắng chứa chan đam mê, nồng ấm

Người dẫn dắt tôi qua từng vụng về, khó nhọc, đắng cay

30 năm tôi vẫn bên người hồn nhiên, đằm thắm

Mỗi sớm mai là mỗi ánh dương

Đôi chân nhẹ lướt trên bao gồ ghề của mưu sinh đời sống

Thấy mình mạnh mẽ hơn, trong trẻo hơn với sự bao dung và hào phóng của người

Nhưng hôm nay Người không thể chở che tôi

như bao kiếp đơn côi trên vỉa hè hay dưới mái nhà nào đó!

Thảm họa thiên nhiên gửi vào không gian một hình hài vương miện

Đã làm Người trọng thương

Người trầm buồn đau đớn

Người thương cảm xót xa

Phải chăng giây phút này

Chúng tôi phải tự cứu lấy mình

Chia sẻ để gần nhau

Yêu thương để hàn gắn

Cùng hòa vào dòng chảy ngàn năm lịch sử

Để ngày mai đón một ngày bình thường mới tươi vui.

Sài Gòn – những ngày giãn cách 8/2021

 

Thanh xuân

Giữa làn hương trầm nghi ngút

Thanh xuân hiện trên di ảnh các cô

Là một tình yêu mong manh

Như giọt nắng vỡ tan đầy kiêu hãnh

Là khát khao, hạnh phúc mong mỏi một tiếng gọi ầu ơ

Trong không gian lắng đọng nỗi thương đau

Giọt nắng kia có ngắm các cô với ánh mắt của chàng trai đang yêu đương  nồng nàn, say đắm

Và đôi chiếc lá non như đôi mắt trẻ thơ có ngước lên nói tiếng bập bẹ câu “mẹ ơi”

Các cô để lại thanh xuân cho triệu triệu trái tim thanh xuân khác

Sự ra đi bất tử nguyên trinh cho Tổ quốc

Tôi chợt không tìm thấy tôi đâu nữa

Thấy mình nhoà dần đi

trướcc đi ảnh linh thiêng
Ngã ba Đồng Lộc, 3/ 2021

 

Mưa

Mưa tinh khôi rơi nhẹ

Lá đung đưa bàng hoàng tỉnh giấc

Mưa lặng lẽ trôi trong đêm

khẽ lay động hàng mi đẫm ướt

Mưa ơi!

Hôm nay mưa và ta không tung tăng bên nhau nữa

Một khoảng trống vô hình

Một cách ly không hẹn trước

Hàng mi chớp nhẹ ôm trọn hạt mưa vào đáy mắt

Thầm thì… lời chưa nói. Với mưa

4/2021

L.H

Tác phẩm dự thi gởi về địa chỉ địa chỉ email hoinhavan2021@gmail.com