Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 2)

844

Tranh Lê Sa Long

 

TRẦN THẾ TUYỂN
 
Chưa bao giờ thành phố mình như thế

Chưa bao giờ thành phố mình như thế
Những con đường như rộng thêm ra
Những tòa nhà kín tường, cao cổng
Không bóng người hối hả lại qua.

Chưa bao giờ thành phố mình như thế
Tiếng còi xe
ghê rợn ngày đêm
Người cấp cứu và phố phường cấp cứu
Cánh chim buồn quên cả công viên.

Chưa bao giờ thành phố mình như thế
Những bước chân thiện nguyện thân quen
Tiền của chẳng quan tâm nhiều nữa
Chỉ tình người, sự chia sẻ đầu tiên.

Chưa bao giờ thành phố mình như thế
“Yêu nước bây giờ là hãy ở yên”
Quân với Dân đồng lòng “đánh giặc”
Như một thời, đậm dấu ấn tổ tiên.

Chưa bao giờ thành phố mình như thế
Cửa đóng, then cài nhưng tràn ngập niềm tin
Rồi mai đây Mặt Trời tỏa sáng
Thành phố mình lại rực rỡ, bình yên !

Tp. Hồ Chí Minh, 8-2021.

 

Hãy sống chung với dịch

Trái đất triệu ngàn xưa
Vẫn vẹn nguyên như thế
Lúc nắng và lúc mưa
Chuyện luân hồi, dâu bể.

Giờ thêm lần nữa nhé
Trái đất, vòng luân hồi
Nắng mưa và dâu bể
Có sá gì, em ơi!

Cứ xanh như biển khơi
Cứ bạc như đỉnh núi
Và, ta cứ đầy vơi
Với nhân tình thế thái.

Hãy sống chung với gió
Hãy sống chung với mây
Mặc trời đất cứ quay
Vòng tuần hoàn tạo hoá.

Hãy vượt qua gian khó
Ngăn ngừa và chắn che
Năm k và ở đó
Cứ ngập tràn say mê.

Hãy sống chung với lũ
Hãy cùng dịch sống chung
Đời vẫn xanh như gió
Vẫn mặt trời sáng trong.

Sài Gòn, 7-2021.

 

 

LỮ MAI

Những đứa trẻ

Chúng tự chơi một mình

bốn bức tường lành lạnh

bố nói: nhà mình không thiếu thứ gì

máy tính, iphone, ipad…

mẹ nói: đồ ăn và sữa ngọt

xa xỉ lúc này nhưng không tiếc với con

 

bốn bức tường lành lạnh

ấm dần lên nhờ một đứa trẻ ngoan

không kêu than, không khóc lóc

bí bách gục đầu vào đám thú bông

 

– này em gấu, đây bao lì xì đỏ

Tết vừa rồi ông bà gửi cho anh

em phần lớn còn anh phần nhỏ

mỗi năm qua đi mình có của để dành

– này em khỉ, bánh và trái ngọt

anh bày ra chúng mình cùng ăn

nói gì đi sao các em lặng im

nhà đã vắng, bốn bức tường càng lạnh

 

giờ học online nhắn tin thăm bạn

cô phê bình ghi sổ báo tin

trẻ nhỏ cười xòe tay vẫy vẫy

rồi lặng im cũng như bốn bức tường

bố mẹ tin con mình vẫn ổn

camera không gì bất thường

thú bông không gây sát thương

còn giọt nước mắt của con

camera cũng như bố mẹ

quá xa để chạm vào

 

mắt trẻ lờ đờ, dáng vẻ bơ phờ

những chiếc bóng tí hon đổ buồn mặt đất

trong đêm đám thú bông nhỏm dậy, áp tai nghe

bạn nhỏ ú ớ mơ đếm từng bậc thang dẫn lên lớp học

ngắm nhánh cây sà xuống ban công

sáng nào chú sóc nâu cũng khoe chiếc đuôi hoe lửa

 

người lớn tin camera hơn con mình

trong khi cái bóng của chúng đã dời đi tìm một miền đất khác

bốn bức tường loang lổ vết tuổi thơ

vừa đau vừa thở.

 

Trong chuỗi ngày Sài Gòn

Mọi con hẻm đều ngấm mệt

Sài Gòn không thể sống yên

khi con người trong lòng mình kiệt sức

một sáng thơm phức

chị bán bún bò múc tô bốc khói đưa anh vé số

lấy giá 10 ngàn giá bán thật 30

hoa hồng Đà Lạt đỏ tươi

miễn phí cho cặp tình nhân luống tuổi

bánh mì Sài Gòn

0 đồng một ổ…

– kể cũng buồn cưng ha

mà thôi

kệ

ai biết được ngày mai

 

đứa trẻ nấc: con muốn về với mẹ

sao mọi người phải cách ly con

cụ già trong cơn hấp hối

muốn nương vào tấc đất quê hương

sợ thân thể cứng đơ nhà xác

 

áo blouse đẫm ướt

sữa, mồ hôi và nước mắt

cô y tá ôm em bé vào lòng

xót con thơ ở nhà ngóng mẹ

cô vừa cắt mái tóc dài

mênh mang trên đầu khoảng trống

như bão gió ngày mai lồng lộng

vừa cứu chữa bệnh nhân vừa cúi đầu khâm liệm

những linh hồn chưa yên giấc

những đôi mắt chưa khép

những bụi tro vương vất hơi người

 

thế giới hữu hình bị đe dọa bởi vũ khí vô hình

không bằng chứng và không tòa án

nước mắt Sài Gòn đã cạn

ngày mai vẫn rất dài.

 

Tiếng Saxophone đêm tháng bảy

Vang lên từ góc sân bệnh viện

người nghệ sĩ đeo khẩu trang

giai điệu “Quê hương”, “Diễm xưa” ngân vọng

cả khoảng không trống rỗng và buồn

không thấy mặt người

chỉ tiếng vỗ tay dậy vang sau những ô cửa kính

 

tim anh dần ấm nóng

nhắm mắt lại gặp những bàn thờ vọng

hương khói tỏa quanh bài ca

quanh sân khấu dòng sông – nước mắt

cửa khẩu Lóng Sập(1) đêm ấy toàn gió trắng

đồn biên phòng Phú Hữu(2) mưa tuôn

Bến Lức Long An(3) bàng hoàng sửng sốt…

 

tiếng kèn loang đêm tháng bảy

đến sỏi đá cũng mềm

đèn đường cúi đầu tưởng niệm

 ai biết giông bão nào là trận cuối cùng

tim người rưng rưng nhói lên

nước mắt sáng lân tinh

âm nhạc bay trên những hoang tàn

 

người đàn bà vô gia cư đêm ấy không xin ăn không nhận đồ cứu trợ

gục bên gốc cây sau bản nhạc

dáng nằm như tượng cổ

dán lên chuỗi ngày xao xác

như nốt nhạc trên từng khuông nhạc

bay lên cùng Saxophone

và không ngừng mơ tưởng

bình yên đến với Sài Gòn.

 

Chú thích:

(1), (2), (3): Những địa danh đã lập bàn thờ vọng cho người làm nhiệm vụ để tang cha mẹ khi không thể trở về.

L.M

 

 

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA

Nghe ca dao chạm mềm lá cỏ

Tôi muốn về

Ngồi dưới chân sen

Nghe bùn nâu thơm từng gót lá

 

Nghe những dòng sông 

Chảy về trăm ngả

Nghe hồn tôi giờ ngập dấu rêu xanh

 

Tôi muốn về

Ôm cỏ vào đêm

Nghe tiếng dế thơm lên mùa cổ tích

 

Nghe như đôi bàn tay của mẹ

Chạm vai tôi

Trăng mơ rụng xanh thềm

 

Tôi muốn về

Ngồi đó với ngày xưa

Nghe câu ca dao chạm mềm lá cỏ…

 

Những con sông chảy ngang thành phố

những con sông

chảy ngang thành phố này

rót vào ly đêm nốt nhung thần thoại

 

tôi nghe tiếng hát  khuya

trổ lên mùa hoa đỏ

những đốm lửa khát

 

những mặt trời ngủ yên

trong thành phố

lặng nghe lòng người rộn ràng ngựa xe…

 

Khúc ru xanh

lời ru nào

chạm vành nôi xưa

gọi tóc mẹ xanh vai cha gầy guộc

 

nhớ tiếng dế 

ngoài hiên cỏ

cất giấu lời nỉ non

 

nghe đêm cháy lên trăng

em về từ cổ tích

phục sinh giấc mơ tôi

 

hỏi gió hỏi khe cửa xanh

chỉ thấy mùa dụ ngôn bay

mùi hương từ quả táo chín

 

bay đi đâu

hỡi những hồn cây trái

để ta ngồi ẩn cư như sông

 

để ta buồn như gió ngoài đồng

cánh cò chìm vào câu hát

gửi người khúc ru xanh…

Q.T.Q.N

 

 

LA QUỐC HOA

Thương Sài Gòn những ngày phố ốm 

Thuở em là thiếu nữ

long lanh Hòn Ngọc Viễn Đông

kiêu sa gót hài nắng lụa

ai chợt nhớ chợt thương vệt gió 

thổi từng đàn bướm trắng xinh xinh 

tan trường vỗ cánh lung linh

trên chiếc cầu cong cong bé nhỏ

 

Thuở em là thiếu nữ

đạp xe loanh quanh Hồ Con Rùa

dạo chơi lung liêng nhà thờ Đức Bà 

quàng xiêng công viên Thống Nhất 

selfie trước Nhà Hát Lớn

rộn ràng xe cộ 

dịu dàng sắc xuân 

 

Thuở em là thiếu nữ 

ngồi xích lô lên cầu Khánh Hội 

ngắm bến Bạch Đằng lộng gió khơi vơi

túc tắc Sở Thú Cầu Bông  

về cầu Calmet ngắm hoàng hôn

qua Xóm Chiếu nghe tiếng chuông nhỏ giọt 

mênh mang giáo đường

 

Giờ đây mỗi sáng thức giấc  

cập nhật những dòng tin tức

Sài Gòn ơi em cứ tăng lên 

em cứ tăng lên 

từng chùm Covid

nghe xót xa nhức nhối nhuộm trong lòng

 

Làm sao trở lại thuở phố đông?

bao giờ bình yên thả bước bềnh bồng?

em ốm đến rưng rưng môi mắt

nghẹn ngào yêu thương quặn thắt

bầu trời mây xám tai ương

 

Này trông!

em bé đáng thương 

xa mẹ cha đi cách ly phố phường

vỉa hè hiu hắt bước chân

tiếng còi cấp cứu chồng nhau trên đường

 

Này trông!

chợ tan rau héo cá ương

hẻm nghèo ngơ ngác chốt giăng

mẹ già hóa khói lên trăng 

mà con không thể tiễn đưa 

lần cuối cùng

 

Này trông!

anh xa em chỉ một vòng tay 

cô đơn khấn nguyện từng ngày 

xanh xao lặng lẽ hao gầy 

ngồn ngộn trái tim trong veo

ấm nồng 

 

Anh mong 

ngày mai nắng thơm hương tết hương cốm

em giã từ cơn ốm 

môi cười tỏa hạt mưa xanh 

mắt vui reo giọt long lanh 

tự tình.

 

Mùa cách ly

Ngày trở về gió thổi ngả nghiêng

Bánh xe đời mòn ngàn vòng ma sát

Gã núi xanh xao lá phố u huyền

 

Mái nhà xưa nhai nuốt từng vệt nhớ

Vạn lần tiêu hóa vẫn chưa bưa 

 

Nắng quê ướp xanh chấm vườn la gim của mẹ

Trăm dây leo bò quanh vuông giếng buồn 

Con xa xứ thua cả chiếc tổ của loài chim sẻ

 

Dịch giã – triệu hạt mưa mang khuôn mặt ác 

Rơi xuống từng chùm lo toan 

Giãn cách bầu trời thậm thương nước mắt 

 

Anh nhớ em nỗi nhớ dài hai mét 

Nỗi nhớ chồng thêm 

Áo ngoài, vùng cấm, khẩu trang,…

 

Bé vắng mẹ một mình leo xe buýt

Chững chạc, nhanh nhẹn, gọn gàng 

Nhẹ tiếng còi, rào chắn, nỗi thở than

 

Phố mùa cách ly

Quê mùa giãn cách

Đàn ông nhớ nhau rượu trà bí bách

Suốt ngày nhìn vợ đẹp cũng nhàm.

 

Nép đường nào rồi cũng phải thương nhau

Bạn xa xứ làm to nơi phố lớn

Chợt một ngày 

buồn bã – đắng cay – đau…

dòng tin nhắn nghẹn ngào mây hảo hớn

trôi loanh quanh không ra khỏi sắc màu

 

Bạn cõng chữ mưu sinh lao đao lắm

cõng cả rừng lá nhỏ 

                                 hắt hiu cong

có mấy bận chữ hành rang ngực thẳm

đời đầy mưa còn khí hậu tràn đông

 

Nhiệt đới ấy nắng là loài đặc sản

hoa vẫn hồng trên khô khát long lanh

đàn cừu đẹp trong ánh chiều lãng mạn

dẫu quê nhà rơm rạ đến mong manh

 

Nhiệt đới ấy nắng linh thiêng thần thánh

chim chóc cỏ cây quay quắt điệu kèn

kìa thiếu nữ Chăm mắt tròn lấp lánh

đẹp vô cùng mà cũng chịu giòn đen

 

Đời phức cảm – đa thanh và đanh đá 

cũng dã man hoang vắng đến bạc đầu

thời thế đó thế thời lông lận lá

nép đường nào rồi cũng phải thương nhau.

L.Q.H

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 1)

Tác phẩm dự thi gởi về địa chỉ email: hoinhavan2021@gmail.com