Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 24)

699

Ảnh: Internet

 

LÊ VĂN HIẾU

Gửi rể Sài Gòn

Tôi không ước con đường vắng

Chỉ để mỗi tôi và em bên nhau

 

Dẫu Sài Gòn đã nhiều lần tôi đến

Đã nhiều lần tôi  ngồi phía yên sau

 

Sài Gòn thiếu ánh đèn làm chói mắt

Sài Gòn buồn thiu – Sài Gòn đau

 

Sài Gòn lặng thinh – Sài Gòn nói nhỏ

Dẫu có kiệt cùng cũng nương tựa vào nhau

 

Em nương vào Sài Gòn  – em bén rễ

Anh yêu người Sài Gòn – anh  gửi rể từ lâu …

 

Mệnh giá của vô cùng

Chim vẫn hót và hoa vẫn nở

Chỉ thiếu đôi mắt nhìn

 

Hoa nở đã là không mệnh giá

Chim hót cũng không mệnh giá

Hương và tiếng chim trong ngần mãi vô giá mà thôi

 

Ta chợt nghĩ những tấm lòng không mệnh giá

Siêu thị không đồng

Những cốc nước không đồng

Những chuyến xe không đồng

 

Con chim sẻ cất tiếng líu lo của con chim sẻ

Bông hoa dại bên đường cứ nở lòng vui

 

Những rau củ những bầu những bí

Những tấm lòng tiếp sức để cầm hơi

 

Những giọt mồ hôi không mệnh giá

Những  giọt nước mắt không mệnh giá

 

Những hy sinh vô giá đến vô cùng

Thành phố thiếu ô xy tưởng chừng ngộp thở

 

Thành phố vào đêm

Rồi thành phố sẽ bình minh

Từ những tình thương không mệnh giá…

L.V.H

 

 

MINH HOÀNG PHÚC

Sau này khi đã làm cha…

Sau này khi đã làm cha của những đứa con

Anh sẽ kể cho chúng nghe về một phần ngày trẻ

Có trận thiên dịch làm quả địa cầu chờn chập

Nhịp sống loài người thuở ấy chảy chậm hơn.

 

Anh sẽ kể con nghe câu chuyện sợi chỉ lo

Đã kết bờ đại dương thành tấm chăn nồng ấm

Á, Âu, Phi… ngóng tin nhau mỗi giờ mỗi phút

Cùng quặng nỗi đau, sợ thuyền Bát nhã chất đầy

 

Anh sẽ dạy con biết thương ngàn chiếc khẩu trang

Tay mẹ, tay bà trắng nhiều đêm chăm chút

Thương con cá, lọn rau nối miền Nam – Trung – Bắc

Thương vị nghĩa tình nêm ngọt bữa cơm chung

 

Thế nào con cũng để “tuyến đầu” bên dấu hỏi ngây thơ

Giống y hệt ta lúc lật trang sử xanh hồi nhỏ

Anh sẽ trả lời bằng bức tranh mình vẽ

Bố cục yên bình có đường nét đẫm mồ hôi

 

Có mái tóc thơm phưng phức tuổi hai mươi

Có chồng vợ chờ nhau phút vui nắng rọi

Có cha mẹ ngóng con mắt nhòe mạch nhớ

Có chữ tương phùng bỗng chốc hóa trăm năm

 

Anh sẽ dỗ thêm nhiều giấc ngủ thiệt ngon

Hôn sát má con không còn trở trăn cách khoảng

Chiêm bao say bỏ “truy vết”, “giăng dây”, “phong tỏa”

Ngày lại ngày trôi ngập kháng thể yêu đời

 

Sau này khi đã làm cha của những đứa con

Anh sẽ hát cho chúng nghe bản tình ca đôi lứa

Có buổi hẹn hò cất tràn trong nhịp thở

Có đám cưới hồng xếp lại đợi mùa xa…

 

Tôi mơ…

Tôi mơ mình hóa khói hương

Nhẹ tan một cõi ghét- thương vô thường

 

Giữa bầu khí ngạt

Tôi ngừng thở

Thèm thuồng một tiếng khóc tiễn đưa

 

Xung quanh lạnh căm

Những ánh mắt lạ giúp tôi dọn mình

Chiếc áo cuối cùng mặc vội

Áo quan

Không quyền chọn lựa

Hết rồi đẹp xấu

Chẳng hẹn hò cho một chuyến đi xa.

 

Đốm lửa đón lữ khách

Phủi sạch lớp đời chưa kịp hát trọn bản xướng ca

Xác thân hờ hững

Hạt, hạt, từng hạt

Nụ cười thanh xuân tan

 

Nén hương cong

Chấm nhỏ soi bánh lăn luân hồi đỏ au trong mắt đợi

Lục lọi hành trang duyên – nghiệp

Bỏ lại và mang đi

Cân phân bối rối

Khói bật cười nhẹ tênh…

 

Mèo kêu

Vía giật mình sực tỉnh

Thở phào

Nắng vẫn cương bên khóe đời chớm mở

Lục lọi mình,

tôi niệm tiếng bình an.

M.H.P

 

 

NGUYỄN NHO KHIÊM

Thả nhớ thương trên đường Đồng Khởi

Có những chiều mênh mang hoang vắng

Anh thả bộ cùng em phố xá chợt trôi xa

Đi như tìm dấu chân xưa cũ

Tìm làn hương tha thướt áo dài qua.

 

Thả bộ quanh nhà thờ vắng lặng

Đỉnh tháp chuông mây trắng trời xanh

Chiều nghiêng nắng bóng tôi cùng bóng phố

Nhịp bước dừng bên Đức Mẹ Hoà Bình.

 

Cơn gió nào thổi qua hàng cây quanh Nhà hát

Đôi nữ thần nghệ thuật trắng trinh bay

Viên đá lót thềm chờ ai rêu xám

Nhà hát lẻ loi giữa sân khấu sẵn bày.

 

Nhớ bạn bè góc quán bấy đêm say

Tiếng hát Lệ Thu thương thương nhớ nhớ

Có một bó hoa thơm hương ngày nọ

Dẫn lối đường Đồng Khởi quấn chân tôi.

 

Anh chưa hình dung một ngày thành phố mồ côi

Dịch giã đến người gọi người chạy trốn

Không thể giấu đâu cơn nhớ dài theo phố

Ánh mắt, nụ cười và bước chân mơ.

25/7/2021

                                                              

Một trang nhật ký

Ngày thành phố nhiễm dịch

Gương mặt kín khẩu trang, người phải cách người

Virus SART-CoV-2 như ẩn trong không khí

Chực ùa vào mũi miệng chúng ta.

 

Ngày thành phố nhiễm dịch

Phố vắng

Quán sá cửa khép

Ghế bàn lặng lẽ

Con virus tàng hình, biến thể

Chặn hơi thở của người như muốn nói điều gì chăng?

 

Cuộc chiến chống Covid

Chỉ còn cách rút người về cố thủ trong nhà

Bỏ phố trống, hàng quán trống

Chúng ta cần tĩnh lặng

Chúng ta cần xuôi tay.

 

Thành phố ngày nhiễm dịch

Bầu trời lại xanh hơn

Dòng sông hiền mênh mang nước mát

Cây cỏ ven đồi reo gió thơm.

 

Thành phố ngày nhiễm dịch

Khi đối diện với thần chết vô hình

Ai trả lời câu hỏi: Vì đâu?

 

Nghe tin bạn bị nhiễm virut Covid – 19

Nghe tin bạn bị nhiễm dịch Covid

Đêm trắng dài ám ảnh bóng ma

Ám ảnh Ấn – người chết thiêu như rạ

Rùng mình châu Âu thần chết viếng từng nhà.

 

Virut vô hình trong không khí

Giết ta bằng hơi thở của chính ta

Virut lây nhân lên trong tích tắc

Mạnh hơn ngàn cơn bão quét qua.

 

Năm hăm mốt của thể kỷ hăm mốt

Sống chết cách nhau bằng chiếc khẩu trang

Virut đến vô tình hay cố ý?

Cố ý hay vô tình cuộc sống xoay ngang?

 

Con virut sẽ nung người lửa cháy

Sẽ chặn ngang đường thở, ngắt yêu thương

Năm hăm mốt của thế kỷ hăm mốt

Vacxin nào nhân thế hết tai ương?

 

Con virut vòng quanh từng hơi thở

Đêm trắng dài bệnh viện trắng toanh

Mơ hồ đổi thay trong vòng quay trái đất

Mùa chuyển mùa, sáng dậy, nắng xanh.

15/5/2021

N.N.K

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 23)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com