Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 37)

573

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

HÀ AN 

Bài thứ nhất

Nắng đỏ au trưa hè tháng bảy

Nắng chói chang như đốt cả da

Con mèo lười nhác trốn trong nhà

Cha tôi trực ở trạm kiểm soát.

 

Tấm bạt thô tròng trành giăng tạm

Mồ hôi bịn rịn ướt hết tóc tai

Có giọt chảy rát cả mắt mày

Nắng ơi nắng, tôi xót cha tôi…

 

Chỉ mong sao sớm ngày hết dịch,

Được một bữa cơm đủ cả nhà

Sẽ không còn những khuya tịch mịch

Hai má con, mâm cơm lạnh, thiếu cha!

 

 

Bài thứ hai

Tôi sẽ kể cho đời sau, chuyện Sài Gòn xưa

Khi đại dịch bùng lên trong chớp mắt

Những bóng áo blouse không rõ dáng mặt

Oằn mình chiến đấu vì Tổ quốc kiêu hùng. 

 

Kể đời sau, chuyện Sài Gòn anh dũng

Những lứa thanh niên mười tám đôi mươi

Họ thưa: “Tổ Quốc đau, con ở nhà không đặng 

Đi tình nguyện, dẫu mệt mà thấy vui!” 

 

Kể đời sau, chuyện Sài Gòn nhân nghĩa

Ba tờ năm trăm cầm mà nặng tay

Bịch đồ từ thiện cứu đói qua ngày

Những đoàn xe vội vã cùng một đích. 

 

Kể đời sau, từng có một Sài Gòn như thế

Giọt mồ hôi chảy mặn nghĩa đồng bào

Những ánh mắt kiên định, pha chút cồn cào

Xem họ thương lấy nhau mà cay mắt. 

 

Mai này thôi, sẽ có thể gỡ khẩu trang khỏi mặt

Nhìn nhau cười, những người trước kia chỉ biết tên

Những cái ôm trong vòng tay siết chặt 

Mai này thôi, sau mưa nắng sẽ lại lên.

H.A (15 tuổi, Bình Dương)

 

 

VŨ VIỆT THẮNG

Tiếng rao đêm

 

Phố mòn vọng vẹt tiếng rao

Đường sương gánh gió nhòa vào màn đêm

Ủng ơ vàng vọt ngọn đèn

Lá bàng đỏ lửa sưởi miền gió đông

 

Lẻ loi hẻm cụt ngõ vòng 

Tiếng rao nghèn nghẹn giữa lòng quặn queo

Giấc mơ còn lấm chân bèo

Gió hun hút phía phận nghèo nổi trôi

 

Đói no cơm áo xứ người

Vẫn lành lặn tiếng rao mời nhà quê.

 

Vần thơ trên những luống cày

Lang thang trên những luống cày

Khẳng khơ trắng những hốc ngày nắng khô

Ngóng mưa đất mỏi mong chờ

Ríu ran tiếng dế nghẹn đò bãi sông

 

Mười năm về phố xa đồng

Đã bao mùa lúa trổ đòng thơm cay

Thời gian lật úp đường cày

Giấu đi nỗi nhớ vơi đầy tình quê.

V.V.T

 

 

NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

Chân dung

Khói rơm gọi chiều về Ngả Bảy

dùng dằng vẽ thương nhớ đằm sâu

lửa hết ban mai đẩy nhau một hướng

thuyền trôi ngang tôi chẳng rõ lối nào 

Giọng con gái hát lời cất giấu

bao ồn ào không lạc mất lửa dâu

đồng lúa gọi bình minh đàn cá linh náo nức

con nước lũ trở mình sóng ước vọng tâm linh 

 

Rồi mùa hương tỏa loan ánh mắt

đồng bằng tôi nợ tiếng em trao

như gió hát qua bạt ngàn đời lúa

vọng đôi bờ mê tiếng gọi miền xa 

 

Hoàng hôn thánh thiêng bàn tay chăm chút

nâng đôi môi xác tín mộng thi ca

tôi vuốt trăng miền viễn du bí ẩn

tôi vẽ em bằng màu sắc đam mê

 

Rồi đêm ấy em trong tôi mãnh liệt

giấc mơ treo ánh sắc tình cờ.

N.Đ.K

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 36)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com