Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 41)

1008

Tranh Lê Sa Long

 

PHÙNG HOÀNG ANH

Đôi cánh tình người thoát khói lửa bay lên

Đau thương đã đỉnh rồi xin đừng bồi lên nữa

Đừng trút thêm tang tóc vào cõi đời

Trên đỉnh đau thương Sài Gòn thiêu tiếng khóc trắng trời

Đôi cánh tình người thoát lửa khói bay lên

 

Ơi hoa lệ Sài Gòn hôm nay không cần đâu son phấn

Em hoa hậu, em nghệ sỹ, em nàng thơ,…

Bịt kín dung nhan vẫn lấp lánh cửa sổ tâm hồn

Vẫn ngời thắm tấm lòng em son đỏ

 

Chân em bước ngọn gió bay ngang trời sinh tử

Khoác nghĩa đồng bào em tha thiết nàng tiên

Có phải chính em mang trái tim thiện nguyện

Dang tay giúp đời em toả sáng bao dung

 

Mền ấm vỉa hè, cơm không đồng,nước “free “, gạo ATM,…

Thảo thơm người Sài Gòn dòng sông tuôn chảy hoài không cạn

là những con người bình lặng

nước mắt mồ hôi thản nhiên dệt nên tấm “nhiễu điều”

 

Sài Gòn đã trăm tay cứu giúp bao nhiêu miền đất

Bất chợt sa cơ lâm vào cơn đại dịch

tự quyên mình chất ngất giữa cuồng giông

Cách ly trong nhà nhưng tình thương không đóng cửa

vẫn mênh mông với mưa gió cuộc đời

 

Sài Gòn ơi!

lòng thiện nhân sao rộng như lòng trời

tử sinh tiền bạc nhẹ lời gió bay

 

Đêm tối nào rồi cũng tới ngày rạng nắng

Sài Gòn sẽ về với chiến thắng corona

 

 

Thiên thần áo trắng

Sài Gòn nín thở, khét tiếng còi xe hú

Áo blouse trắng bay ra – xin được gọi thiên thần

Lao về phía tử thần tên vụt bắn

Giành giật từng hơi thở sống mong manh

 

Đêm kiệt sức lả người toan gục ngã

thiếp vội vàng mắt lịm giữa gian lao

Hồn nhân thế nghiêng cánh chao xuống đỡ

Sức thiên thần phút ấy trỗi vực lên

 

Sức mạnh đâu mang tiềm thức rồng tiên

Thân tận hiến cho tim người muôn đập

Nén nỗi đau thăm thẳm phía gia đình

Vẫn trăm mắt nghìn tay bên giường bệnh

 

Trông chờ người là bao nhiêu sinh mệnh

Treo trên bờ tơ sợi của tử sinh

Người đã đến sự sống bừng phép lạ

Mồ hôi nhiệm màu nhỏ giọt cuộc hồi sinh

 

Cười bất tuyệt để giành cho chiến thắng

Giữ được mạng người là hạnh phúc niềm vui

bó hoa mừng giành tặng bệnh nhân

thầm chiến công như chưa hề hy sinh chiến đấu

 

Khi thiên thần hy sinh bẳng mạng sống

Trút tro than vẫn biênng biếc ngút ngàn

Vẫn sống mãi trong người về từ cõi chết

Trong trái tim của hàng triệu đồng bào

 

Ơi áo blouse trắng màu mây trời thanh khiết

hồn của người thầy thuốc mẹ hiền

Tổ quốc bao la khoác lên vạn mến thương

Tay người đó cả núi sông đương trông đợi

 

Trong trái tim người ngời lên niềm khát vọng

sức mạnh thiên thần đánh bại dịch corona
 

 

Kết dòng sông chở nặng gánh thiện tình

Sài Gòn sốt hoang vu chìm tâm dịch

Lá vàng rơi xao xác ước chân người

Dây giăng kín buốt cửa bưng tiếng khóc

Đêm nghẹn ngào lăn lóc nỗi đau thương

 

Những phận bạc nơi đường sâu hẻm trọ

Có còn đâu nghề mọn kế sinh nhai

Ập xuống đầu bao nghèo đói bệnh tai

Ngậm tiếng kêu trời thẳm cao mưa gió

 

Sài Gòn nghĩa nhân hào hoa đất hứa

Trái tim người đau đáu phía nhân gian

những tấm lòng dát vàng son rộng mở

Kết dòng sông chở nặng gánh thiện tình

 

Với khổ nghèo như nước mát thần tiên

Giúp người đói, người đau và tang sự

Đưa ngàn tay giữa sinh tử cuồng điên

Thản nhiên thế người Sài Gòn thầm vậy

 

Có hy sinh trên con đường thiện nguyện

Trái tim mang hồn biển đã ra đi

Thân xác cô đơn đành như cơn gió

Tỏa sáng hồn người sống mãi ánh sao

 

Trăng Sài Gòn không thể nào quên

Những tiếng hát và tiếng saxophone

vang lên ấm cỏ cây thềm bệnh viện

Cơn ho bỗng mềm lạc vào mộng bình yên

 

Cho tôi xin làm cơn gió thật êm

Cuốn tình người lên đỉnh trời cao cả

Dù tới đó trái tim tôi chưa thoả

hồn thế nhân ơn huệ tấm lòng vàng

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 40)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com