Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 42)

825

Ảnh internet

 

THIÊN HÀ

​Em Phương Nam

Mắt em mưa và tóc em mây

Ướt cả đường chiều hoa nước bay

Trắng cánh đồng thơ mi lá khép

Một trời mê hoặc nào ai hay

 

Chân em rắn và tay em chắc

Mấy nẻo độc hành mấy bể dâu

Qua lũng qua truông đời góc khuất

Vọng âm điệu thức khúc giang đầu!

 

Da em buốt mà tim em ấm

Hơi thở nồng nàn thoang thoảng hương

Có phải phương em từ huyễn mộng

Cho ta ngơ ngác giữa canh trường?

 

Má em ướt và môi em mượt

Mưa phương Nam áo mỏng quên cài

Sài Gòn phố lạc loài ta đếm bước

Mắt em mưa và tóc em mây!

 

 

Sài Gòn ơi!

Sài Gòn ơi

ta thương em

thương đến muôn đời

Sài Gòn ơi 

ta yêu em 

yêu mãi không thôi

Sài Gòn ơi

em trong ta

ô, quá tuyệt vời

Sài Gòn ơi 

ta trong em

tha thiết khôn nguôi!

 

Sài Gòn hôm qua

bao dung độ lượng

xót thương đời 

chìm nổi phong ba

Sài Gòn với ta

nghìn năm ánh sáng

vẫn kiêu sa

vóc dáng ngọc ngà.

 

Sài Gòn hôm nay

ngẩn ngơ lặng lẽ

rất ngày quạnh quẽ

rất đêm hoang vu

đường phố thâm u

nhà nhà kín cửa

góc tình xa

ngộp áng mây mù!

 

Sài Gon ơi

ta xa em

xa tạm ngắn ngày

Sài Gòn ơi

ta bên nhau 

giãn cách phân ly

Sài Gòn ơi

ta thương ta

lạc kiếp lưu đày

Sài Gòn ơi

Covid này

cũng phải im hơi!

 

Sài Gòn mai ngày

qua cơn thống khổ

tay chung tay

chung sức chung lòng

nhặt nỗi đau

phố phường rạng rỡ

cuộc sống bình yên

ngày mới nắng lên!

 

Sài Gòn ơi

ta yêu em

yêu mãi không rời

thuỷ chung trọn đời

Hòn Ngọc Viễn Đông ơi!
 

Saigon 1:36’ ngày 01tháng Tám 2021 

 

Bây giờ là mai sau

Nghìn năm trước là hôm nay

Nghìn năm sau nữa là đây – bây giờ

Trong cơn mê sảng ngu ngơ

Ta thương ta bóng người xưa chập chờn

 

Hóa thân từ kiếp hồng hoang

Trôi theo dòng chảy thời gian miệt mài

Ta còn ta như hôm nay

Hành trang giấy mực dặm dài xót xa

 

Ta còn ta như hôm qua

Mãi yêu cuộc sống mặn mà sắc môi

Nhớ thương dáng đứng thế ngồi

Bên trời nhan sắc lên ngôi nửa chiều

 

Ta còn yêu ta cứ yêu

Ngoài vòng thế sự thử liều một phen

Hình như ta vẫn chưa quên

Hình như em đã quen quen thuở nào

 

Ta còn ta như chiêm bao

Nửa khuya thức nhận cung sầu biển dâu

Và, bây giờ là mai sau!

 

NGUYỄN ĐÌNH ANH

Đêm Sài Gòn với bạn

Mới đó anh xa Vinh vào với Sài Gòn

Sống với đất phương Nam ba năm suôn sẻ

Ngày ở Vinh anh chẳng còn trai trẻ

Đến Sài Gòn anh chẳng còn trẻ trung.

 

Từ trên máy bay vượt khoảng trời miền Trung

Tôi vào thăm anh, chỉ chưa đầy nửa  buổi

Xuống Tân Sơn Nhất  gió chiều mát rượi

Bạn bè ơi, tôi đã đến đây rồi.

 

Sài Gòn đêm nay anh đã ở bên tôi

Khu biệt thự Khang Điền đêm về yên tĩnh quá

Tôi vẩn nhận ra tiếng rơi của lá

Khi Sài Gòn tiết Thu đã sang.

 

Khi Sài Gòn tiết Thu đã sang

Quận Nhất, quận Hai ồn ào nhạc nhảy

Xa kia Thủ Đức nối dòng xe chạy

Phía Long Thành ai đó đợi chờ ai?

 

Tôi đã đến Sài Gòn cùng anh đêm nay

Dẫu chúng mình không nhắc một thời khốn khó

Khoảng đời thanh xuân lại hiện về tất  cả

Đêm thu Sài Gòn thương nhớ những Thu xưa?

 

 

Sài Gòn gần lắm chẳng cách xa

Những chuyến công tác đầu tiên vào Thành phố Hồ Chí Minh

Tôi chọn khách sạn Công đoàn gần Thảo Cầm Viên tìm chỗ   

Những năm gần đây khi vào thành phố 

Tôi về 108 đường Nguyễn Du Quận 1 để dừng chân.

 

Từ 108 Nguyễn Du sang 35 Nguyễn Trung Trực rất gần

Đó là nơi bạn bè hẹn gặp nhau về phố đêm ẩm thực

Sài Gòn ở xa Vinh mà sao thân thuộc

Cốc bia đầy uống mãi chẳng say.

 

Vinh – Thành phố Hồ Chí Minh hàng chục năm nay đã nối đường bay

Trưa tôi đang ở Trường Vinh, chiều đã vào Đại học Hồng Bàng  hội thảo

Anh bạn tôi chiều đang ở Cửa Lò, tối đã vào chợ Bến Thành dạo phố

Sài Gòn đâu còn nữa cách xa.

 

Thành phố Hồ Chí Minh  nơi nối gần thêm  những miền quê   

Nơi có bạn tôi hàng chục năm ở Trường Sơn gian truân vất vả

Cùng miền Nam đánh tangiặc dã

Nay về giữa Sài Gòn độ lượng yêu thương.   

 

Sài Gòn ơi tôi nhớ lắm những tên đường

Bạch Đằng, Hồ Xuân Hương, Lê Thánh Tôn, Nguyễn Kiệm…

Những  con  đường  mới gọi tên đã gợi niềm thương mến

Sài Gòn ơi – tôi không thể nào quên.

 

NGÔ ĐỨC HÀNH

Sài Gòn ngủ chưa

Sài Gòn ngủ chưa

nước sông Sài Gòn vừa đứng

nhớ cơn mưa miền Nam

em gánh từ đâu mà đứt quang đổ xuống

 

muốn buộc lại cơn ho

Sài Gòn ngủ giấc no

Sài Gòn không còn đeo chống bắn

 

bây giờ là mấy giờ

gió Cần Giờ thổi lên ngồn ngột

con Thòi lòi rừng Sác

mỏi mòn chờ đợi phà sang

 

em thích cơm bà Cả Đọi

cắn miếng cà nhớ bà con miền Trung

thịt kho dừa Bến Tre

bát canh chua thơm mồ hôi châu thổ

 

Sài Gòn ngủ chưa

từ tầng cao em đãi anh dấu chỉ

vòng tay ôm phóng khoáng Sài Gòn

 

thời gian nêm ba lô

giấc ngủ hằng đêm có nhiều người mong ngóng

rằng, đi trước về sau không muộn

têm vào đâu má đỏ thẹn thùng?

 

ôm Sài Gòn vào lòng

ngày gặp nhau mừng tủi

em chờ đợi nụ hôn chín tới

mẹ chờ con và vợ ngóng tin chồng

 

Sài Gòn cố lên

vững bước thành đồng!

 

0 h

còn bao nhiều phút nữa

đồng hồ khoan nhặt từng giây

gió mộc mạc rộng dài châu thổ

miền Nam ơi…

 

trong kia giờ này

đèn đường rắc màu uể oải

thành phố vắng hoe ngõ hoài trống trải

bàn tay lê mỏi phím đàn

 

ngày mới sang

khắc giờ hồi hộp

chưa thể hình dung hết nỗi bàng hoàng

 

em tảo tần gõ cửa từng nhà

nhớ mang trầu má Hai bỏm bẻm

đất phương Nam cánh cò dài rộng

chín cửa sông nước mắt trong ngoài

 

ngày mọc lên

hy vọng

ngủ thêm chút đi em biết là chưa hết nóng

đôi vàng quàng xúc động cơn mưa

 

bình minh ùa

gót nắng đường xưa

 

Những người lính lên đường

(tặng những người lính vào TP.HCM)

lên đường

mặt trận không tiếng súng

không dễ nhận ra giới tuyến

hiểm nguy này không khác chiến tranh

 

đồng đội trên chiến hào không chỉ màu xanh

xông pha thiên thần áo trắng

ba lô nặng vai chất đầy hy vọng

sự sống nhiều người không thể chậm phút giây

 

bao ngày bao đêm

ngọn đèn không ngủ

cái chết rập rình hiểm nguy nhiều phía

corona mặt nạ tàng hình

 

lên đường

mẹ ngóng vẹt mòn bậu cửa

tạm biệt con, nếu một lần thất hứa

chớ khóc nhè ngày khai giảng, được không?

 

đồng đội ơi, sắt son nghĩa tình

khi Tồ quốc cần sá gì nguy hiểm

cơn đói chạy lên, mồ hôi chảy xuống

nhòe đôi mắt mình nhìn lưng áo gọi tên

 

có thể trận chiến đấu cuối cùng

cho niềm hy vọng

hỡi loài người thêm một lần thức tỉnh

trái đất này

sự sống mãi phồn sinh

 

Tổ quốc thân yêu

trong trái tim mình!

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 42) 

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com