Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 43)

1114

Ảnh: Internet

 

NGUYỄN HẢI YẾN (Phú Thọ)

Thương con

Mấy đợt cách ly Covid

Mấy năm, cháu con không về

Nhớ không con đường quê mẹ

Mỏi mòn một nỗi ngóng trông

 

Ngày con gái đi lấy chồng

Nước mắt rơi trong tấm thiệp

Quê hương những ngày Covid

Con ơi, khó nhọc cậy ai?

 

Thương con chỉ biết thở dài

Đêm về mẹ thường mất ngủ

Nỗi buồn cất sau cánh tủ

Mở ra là những ố màu

 

Covid năm này, năm sau

Có thể là nhiều năm nữa

Cháu con không về hôm bữa

Biết có còn không hôm mai?

         

Ly hương là đúng hay sai?

Mái nhà vẫn còn xiêu vẹo

Chỗ tay đau chưa liền sẹo

Thương con chỉ biết thở dài…

 

Covid cùng với thiên tai

Bao người rơi vào vùng xoáy

Đường băng cản bao bùng cháy

Thương con… mà chẳng thể gần!

 

Mấy lời dặn con

Phải biết tiết kiệm con ơi

Phòng khi trái gió trở giời ốm đau

Hôm nay còn ở với nhau

Ngày mai sợ chỉ còn câu nghẹn lòng

Đường trong thành phố lòng vòng

Nhớ biển chỉ dẫn còn trong bản đồ

Một đời cha chất xe thồ

Chất lên trái núi, biển hồ lênh đênh

Tay còn nạo vét bùn kênh

Làm sao tránh khỏi dập dềnh con ơi?

Thương con nên phải nặng lời

Mây không chỗ dựa một đời nắng mưa

Nào đâu ở mãi ban trưa

Đàn trâu ai dắt, cày bừa ai theo?

Chống Covid, lại chống nghèo

Bao nhiêu chèo chống, vượt đèo có qua?

Con ơi, vách thủng gió lùa

Nhà bao dột nát chẳng đùa được đâu

Học hành phải để trên đầu

Mới mong thoát cảnh theo trâu đi cày

Dịch bệnh Covid đọa đày

Còn bao đói khổ, trả vay ở đời

Tìm đâu chỗ trú, con ơi

Phòng xa chẳng biết, mưa rơi lạnh người

Một đời cha có mấy lời

Dặn con trước lúc lửa cời tàn tro…

 

NGUYỄN VĂN THANH

Những ngày ở vùng chống dịch covid đất phương Nam

Tôi ở vùng xanh 

Có biết chuyện, đang xẩy ra ở vùng đỏ

Những đoàn bác sĩ phía Bắc, hành quân vào Nam

Đem máy thở, bình ô xy… 

cấp cứu người Sài Gòn mắc dịch

 

Bệnh viện dã chiến mọc lên, 

năm trăm, cả nghìn giường chưa đủ

Lệnh Ủy ban thành phố 

kêu gọi người dân thực hiện 5K

 

Những chuyến xe chở cái chết trong bệnh viện đi ra

Đoàn xe ngoại thành chở thực phẩm… đi vào

Những ngày này, không có đêm, cũng chẳng có ngày

Không lúc ngơi tay, không ai đi ngủ!

Bác sĩ, điều dưỡng… cần mẫn như chiếc máy thở

Bơm ô xy vào phổi những phận người

 

Những bữa ăn, vội vã không kịp ngồi

Các cây ATM đều có giá không đồng

Bánh mỳ, xúc xich đặt ở dãy trong

hoa quả, café để ở phía ngoài… 

 

Ta sẽ thắng dịch Covid hôm nay 

Vì tình người Bắc, Nam sâu nặng

Cả Tình nhân nghĩa đất Phương Nam lắng đọng 

Giúp dân tộc vượt qua thời khắc chết người này.

          

Tình người 

Hết chiến tranh 

Khoác ba lô về nhà 

Lại nhọc nhằn, lo miếng cơm manh áo 

Cảnh xô bồ giữa thương trường trợn trạo

Lại nhớ đồng đội  

giành cái chết phần mình

Mày: phải sống về lo mẹ ốm

lợp lại mái nhà tranh 

Nhớ làm xong trước mùa giông bão 

 

Ôi! Cái tình người, nhường cơm sẻ áo

Đùm bọc nhau khi hoạn nạn lúc trở trời 

Cứ tưởng cuộc sống thương trường 

Bị đánh mất rồi

 

Khi dịch Covid đến phố tôi 

Lại nhìn thấy tình người trỗi dậy 

Ông bạn mấy tháng biệt tăm 

Lọc cọc chở gạo, mỳ ứng cứu 

Bạn cùng chiến đấu

đem cho bao tải trái cây, nước mắm, tỏi, hành

 

Mấy anh chị cùng hội nhà văn với mình

Cho nhiều rau xanh, bầu bí

 

Anh Tư, cô Ba, Út Bẩy  

Vỗ vai: anh Hai, cần gì điện thoại…

 

Các mẹ cò, anh hĩm, dì nhiêu

Thay nhau sớm chiều bát cơm, canh ngọt…  

 

Ngày thường bon chen, tính toán thiệt hơn

Khi hoạn nạn, lòng người rộng mở.

Cái chất con người Việt Nam ta! 

thế đó.

 

 

Về miền đất phương Nam 

Vương Hồng Sển

Nếu biết hôm nay 

được vào đất Phương Nam chống dịch

thì tôi khỏi đọc “SÀI GÒN TẠP PÍN LÙ”

“CHUYỆN CƯỜI CŨ MỚI…”(*)

 

Những trang viết của ông, không khác ở ngoài đời

Đất Phương Nam, miền đất ăn chơi 

từ nhà hàng khách sạn, đến đầu con hẻm

chỗ nào cũng là quán ăn

 

Ở đây không phân biệt tri thức với thường dân

Đã kết nhau uống chung một ly, ăn chung bát đũa

Đừng quan cách 

cứ ăn nhậu thả cửa 

nhìn nết ở, ăn 

biết lòng dạ con người 

 

Cứ tuềnh toàng như căn nhà lá cọ

Người nơi đây thích rộng bụng hơn rộng nhà

 

Hôm nay tạm xa Hàng Đào, Hàng Lược…

Xa anh Cò, chị hĩm, mẹ nhiêu!

Em vào Xóm Cháy, Phố Mắm, Hàng Khoai…

Gặp anh Hai, cô Tư, Má Bẩy…

Những con người mới gặp nhau đã cưởi lòng cưởi dạ

 

Dẫu nghèo, vẫn cứ cho đi không mặc cả

Là sức mạnh chiến thắng dịch Covid bạn ơi!
 —

(*) Các tác phẩm của Vương Hồng Sến.

 

 

NGUYỄN MINH HÙNG
Tiếng im

Im ngoài phố. Im trong nhà

Im từng chiếc lá rơi xa thình lình

Thời gian có lẽ đứng yên

Không gian khởi sự nín thinh bất thường

Giày còn lấm bụi bốn phương

Bàn chân lưu trú dấu đường đi xưa.

 

Chẳng còn trông nắng đợi mưa

Chỉ mong giọng nói ai vừa xôn xao

Mong xe cộ rất ồn ào

Hồi còi tàu rúc nao nao đêm dài…

 

Một ngày. Ngày nữa. Là hai

Tuần qua tháng lại… Đã vài năm qua

Lẽ nào trời đất bất hoà

Để trong nhân thế người xa cách người?

 

Từng đi dưới mấy bầu trời

Chưa bao giờ sống chung thời nan y

Nhiều bữa thiệt chẳng ra gì

Ngồi xâu chuỗi hạt những chi tiết buồn.

 

Cả tin mấy lời hứa suông

Hão huyền kí gửi tiếng chuông vô hồn

Phố phường thành một cô thôn

Giọng ve rớt tựa tiếng đờn đứt dây.

 

Ở trọ giữa nơi chốn này

Bao lửa đỏ sắp phơi bày tro than

Một thời bom nổ kinh hoàng

Cũng không hoảng hốt nào bằng t-i-ế-n-g i-m.

 

Cỏ cây mặc tôi giới nghiêm

Lên đồi chín với trái sim trên đồi…

 

 

Quê hương ly cách

Dừng gấp ngã rẽ vào quê

Có rào chắn. Có ai về được đâu!

 

Giữa đường giăng một biển sầu

Sợi dây buộc chặt hai đầu quê hương.

 

Cỏ cây đứng sựng trong vườn

Lặng im mấy vạt nắng vương ruộng chiều.

 

Từ khi nhiễm bệnh thương yêu

Mình tôi không thể tự điều trị tôi.

 

Ở yên trong nhà… Biết rồi

Bàn chân lỡ gác chân trời bữa xa.

 

Một ngày… Mấy chục ngày qua

Ai làm ly cách tôi và quê hương?

 

Hỏi trời trời trả giọt sương

Nhìn sông sông chiếu một gương mặt buồn.

 

Phân vân giữa ngã ba đường

Ngả nào dẫn lối quê hương… Tôi về!…

 

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 42)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com