Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 44)

844

Ảnh: Internet

 

NGA VŨ

Saigon – cảm nghĩ sau những ngày nằm trong buồng tối

Hôm nay trời dường như xanh hơn

bông hoa vừa hé trong chậu nom thật sinh động

một con chim nhỏ bay tới đậu trên dây điện ngó nghiêng cái đầu bé nhỏ

nó có vẻ ngây thơ và hạnh phúc

Tôi vừa nhìn thấy giọt sương long lanh trên nhánh lá đã héo khô một nửa

nó vẫn lung linh đến không ngờ

vuông đất con con mà cơ man nào là loài cỏ hay cây gì đó

tôi đã lơ đãng thả vào khi dọn dẹp quanh sân

hình như chúng đã hồi sinh

không chịu sự phế thải

hôm nay xanh mướt đẹp vô cùng

Tôi thấy gì quanh tôi sau những ngày nằm trong buồng tối

cuộc sống vẫn chuyển động lao về phía trước

chúng đổi mới để thích nghi

mỗi ngày một hoàn thiện hơn

Tôi đọc tin các em – y bác sĩ đang đầu trận tuyến

người hiện thân của bồ tát sống

kiên cường đối mặt với cơn bão trần gian

em bỏ gia đình, bỏ sự bình yên

giành giựt từng hơi thở ngắn

đem lại nụ cười cho đời lại tươi xanh

Tôi đã học được nhiều điều chung quanh tôi

chỉ có lòng nhân ái mới khiến con người hạnh phúc

hờn giận chỉ làm ta trở nên tù túng

trong cái vỏ con người

Tôi thấy mình đổi thay

và cảm thấy mình hạnh phúc

dù tôi còn đang ốm.

 

Saigon những đêm không ngủ

Saigon những đêm không ngủ

Thương người lầm lũi chênh vênh

Dây giăng con đường bỗng đỏ

Ngậm ngùi chiếc lá mong manh

 

Saigon bao đêm vẫn thức

Tiếng còi xé nát cơn mơ

Trẻ thơ giật mình ú ớ

Ô hay cơn gió bất ngờ

 

Saigon chưa phải mùa đông

Mà sao phố chiều lặng lẽ

Người đi đâu rồi phố nhớ

Dấu chân xa biệt bao giờ

 

Saigon vẫn không ngủ được

Nhưng nay bỗng thấy đêm xanh

Từng đoàn người đi vào phố

Bàn tay ấm nóng quân hành

 

Saigon vẫn còn ốm dở

Nhưng đêm đã hết khô hanh

Trái tim phố nghe rộn rã

Ừ thì phố sẽ an lành.

 

 

Saigon qua cơn giông

Trời vừa hết những cơn mưa

Saigon thức dậy cũng vừa bình minh

Đêm qua giông bão thình lình

Gió chen với gió giật mình lá rơi

 

Đường hình như vắng mặt người

Bịt bùng lạnh giá nụ cười chợt đông

Tiếng còi xé nát từng không

Mịt mù giăng mắc chẳng trông thấy gì

 

Đêm âm u lệ ướt mi

Trần gian buông bỏ người đi không về

Từng đoàn áo trắng mải mê

Quên mình đi giữa bộn bề bão giông

 

Quê hương cùng một giống dòng

Saigon thương những tấm lòng người xa

Việt Nam đâu cũng một nhà

Chìa tay nâng kẻ vừa qua bão đời

 

Saigon khỏi ốm thật rồi

Trái tim cùng với nụ cười hồi sinh

Bàn tay nắm trọn nghĩa tình

Saigon mãi nhớ bình minh bây giờ.

 

 

NGỌC TÌNH

Viết cho con vùng đại dịch

Mẹ nhớ con trong những ngày đại dịch

Sáng nay con đã ăn gì

Sáng nay con trực ở đâu

Làm sao mẹ chẳng lo âu

 

Chiến sỹ ơi! là con các mẹ

Quân phục xanh quân hàm mầu đỏ

Con là con của nhân dân

Tuần tra từng cung đường phong tỏa rất cần

 

Cuộc chiến này chẳng nghe tiếng súng

Mẹ biết con vất vả không bao giờ nao núng

Đâu đây tiếng hú cứu thương

Sài Gòn giãn cách hồi hương

 

Con gọi điện về cho mẹ bên hộp cơm chai nước đồng bào gửi

Mẹ yên tâm

Bao chiến sĩ trong đại dịch như con vẫn thế

Để xóa dần vùng đỏ

Sài Gòn xanh mãi mãi xanh hơn

 

Sài Gòn lung linh mầu nắng

Sài Gòn nhuộm mồ hôi áo con đẫm mặn

Đêm nay con trực chốt dân ngủ yên

Đêm nay con trực chốt nơi tuyến đầu dân bớt ưu phiền

 

Mẹ biết rằng có bao nhiêu người mẹ

Trái tim lan tỏa thiện lương

Sài Gòn yêu thương

Sài Gòn bình yên.

 

 

CÙ THỊ LOAN

Những chiến binh áo trắng

Các em choàng áo tuyết

Làm dịu nóng Sài Gòn

Không mơ màng cọng gió

Thấp thỏm bên bệnh nhân

 

Các em như vầng trăng

Giữa màn đen tâm dịch

Miếng cơm và chợt nghẹn

Đêm thảng thốt trôi qua

 

Các em như ngàn hoa

Giữa Sài Gòn tráng lệ

Giằng co từng hơi thở

Cứu bệnh nhân covid

 

Nhà các em xa tít

Con nhỏ nhớ người thân

Nước mắt đằm ở lại

Ngoài trời mưa hạt cay

 

Các em như mùa thu

Dịu dàng trăng mờ tỏ

Bền bỉ như sóng vỗ

Quyết thắng giặc co vi.
 8/ 2021

 

LỆ THU
 Thời gian dành cho mẹ 

(Thương tặng những tình nguyện viên)
 

Thức dậy, bận điểm danh 

Bảy giờ, đưa ăn sáng 

Rồi tập trung thùng rác   

Cho hai trăm F0

Mười giờ chạy về phòng 

Thay hai bao tay mới 

Sát khuẩn thêm thật kỹ 

Tiếp tục đưa cơm trưa 

Dù nắng hay là mưa 

Cả người luôn đẫm nước 

Không alô mẹ được 

Xin mẹ đừng buồn con! 

Giờ đẽn phòng bệnh nhân 

Mang đơn hàng đi gởi 

Con có thời gian ngủ 

Trong một giờ buỗi trưa 

Mười bốn giờ cũng vưà 

Thay ca cho bạn nghỉ 

Mười lăm giờ chăm chỉ 

Giao hàng theo hoá đơn 

Giao đúng không được hơn! 

Tiền thu không được thiếu!  

Lại thêm lần sát khuẩn 

Lại thay đôi bao tay 

Bữa ăn tối trong ngày 

Con đưa xong rồi đó! 

Mẹ chờ và sẽ có 

Đêm con gọi về ngay! 

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 43) 

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com