Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 46)

299

Ảnh internet

 

TRẦN DANH TU

Nguyện cầu

Con ôm ngực, chào bác sĩ ra về

Ngã gục xuống tại nhà mình trống vắng

Mũ tai bèo, lược đuya ra bên bình tro chết lặng

Khói hương bay tàn lạnh, cóng căn nhà!

 

Tro cốt hiện ra hàng rào điện tử McNamara

Nhiều vết sẹo bom napalm loang lỗ

Cha cất kín, không cho ai ngưỡng mộ

Luôn nguyện cầu. Chiến tranh chớ đầu thai!

 

Ở trong bình, còn nguyên vẹn hình hài?

Trận Thành Cổ đất tím bầm máu tứa

Bom đạn trong cha từ nay không đau nữa

Hũ sành kia mang tất cả đi rồi!

 

Xuống đất sâu ôm đồng đội mà cười

Khoe thành phố nhà chọc trời gió hát

Tàu điện ngầm hú còi vang lòng đất

Ổ chuột xưa nay bỗng hóa thiên đường.

 

Con nâng niu kỷ vật thuở chiến trường

Đừng đốt. Nguyện cầu cha sống mãi

Đại dịch đến, nhiều tấm lòng đỏ chói

Lòng bao dung, trao nhân nghĩa muôn nhà…

 

Một Sài Gòn chinh phục bạn gần xa

Chính khách đến, gác nỗi niềm quá khứ

Tay sang tay như chưa hề do dự

Khúc reo vui lấp lánh ánh mắt người.

 

Cha đừng buồn bình tro cốt mình vơi!

Khi cả nước lấy máu mình chống dịch

Theo chân Bác, Sài Gòn mau về đích

Tro dịch này. Nhân loại chớ đầu thai.

 

 

Với đất phương Nam

      Mở từng thớ đất phương Nam

Ngời chương báu vật không tan phận đời

      Nghĩa nhân kết tủa thành người

Đau thương đem cả vàng mười cho nhau

 

       Thấy ông cha tuốt gươm đao

Máu xương thổn thức đọng vào hương cây

       Phương Nam lột nắng bàn tay

Tưới câu vọng cổ đó đây lẫy lừng

 

     Giặc tan sau những khúc rưng

Con đường lành lại trên từng nỗi đau

     Nung tan mưa nắng dãi dầu

Dựng phố lộng lẫy, bắc cầu nguy nga

 

       Bừng lên muôn nẻo gần xa

Nụ cười chị Thắng trổ hoa cho đời

       Phương xa tỉnh giấc bom rơi

Đến đây ngỏ ý trao lời thảo thơm

 

        Ngẩng cao đầu gác đau thầm

Người muôn phương đến sâu đằm bên nhau

        Ở đâu giông bão, nắng nhàu

Phương Nam đến tắt nỗi đau trái mùa

 

      Đất phương Nam biết thêu thùa

Ủ thơm tiếng mõ cửa chùa ban mai

       Đất trao dinh lũy hiền tài

Nước trao hòn ngọc, lâu đài phương Đông

 

     Dẫu còn vết rốn bão giông

Phương Nam biết hóa tiên rồng bay lên

     Nghĩa nhân sưởi ấm câu thiền

Rạng chương độ thế, đọng thiên sử vàng.

 

 

Cảm thức trước lò thiêu

Mình về đây chết lặng trước lò thiêu

Khóc trước đoàn quân một thời đi giữ đất

khóc trước tù nhân Côn Đảo, khóc Biệt động Sài Gòn

sót dưới hầm bí mật

Đến đây, không điếu văn oan nghiệt thét trong lò!

 

Xứ sở này vàng bạc cũng đem cho

Lấy địa đạo Củ Chi chia nhau phần đánh giặc

Không ai than, chẳng kể mình tóc bạc

Trước mùa Xuân đại thắng máu và hoa.

 

Chẳng thấy người thân về chịu tang khóc cha

Chỉ thấy ngàn chiến binh trên tuyến đầu chống dịch

Viện dã chiến, người cứu người chật ních

Mọi ngã đường trao sự sống cho nhau.

 

Đất phương Nam nhân nghĩa ngát trên đầu

Đón bè bạn bốn phương về chung phố

Đại dịch đến, dẫu bơi trong bão tố

Khắp muôn dân chia sẻ trái tim hồng…

 

Lấp đầm lầy, cất súng, xóa hầm chông

Nhà chọc trời thi nhau cao lộng lẫy

Khu chế xuất nghìn mặt hàng tốt đấy

Bao vinh quang có thật ngỡ là mơ.

 

Cao tốc xuyên sông, xe lao như thoi đưa

Tân Sơn Nhất nhiều chuyến bay cất cánh

Ngày mai tàu điện ngầm chuyển bánh.

Ca vang lên. Nơi đáng sống là đây.

 

Cho tôi ôm từng lọn gió đất này

Yêu xứ sở người với người là bạn

Dẫu cay đắng, Sài Gòn không buồn nản

Rũ đau thương. Đứng dậy đón bình yên.

 

 

KHALY CHÀM

chỉ có thời gian phủ dụ đau thương

bây giờ là mùa của nhiều nỗi sợ hãi và lo toan

trí tưởng người đời nhìn thấy mù sương phủ trùm đời sống

và nỗi buồn xám xịt trong ngữ điệu như nhiên

nên luôn nghĩ suy về chuyện mưu cầu hạnh phúc ấm no và mặc đẹp…

 

hôm nay, nỗi đau chẳng dám choàng ôm ngọn lửa

sự tồn tại hòa tan chảy trong ý thức đồng thuận lặng im

tro bụi bay lên ngậm linh hồn quán tưởng những tầng địa ngục

những giọt nước mắt vi âm xoa dịu tiếng khóc bị đóng đinh

thị dân hoài nghi về những cơn mơ thơm mùi thuốc an thần

 

có thể, người ta không dám nói cười 

niềm vui hân hoan nhắm mắt ngủ vùi sâu trong âm u tàn tích

khi lũ vi trùng như thủy tinh sắc nhọn luôn náo nhiệt

tạo mã chương tiêu mục kết hợp nhau

xuyên thủng lồng ngực Sài Gòn nhoài thân lên nhưng không thấy rỉ máu

những con mắt cư dân nhìn sững máu chảy ngược vào tim

 

hiện thực người thành phố cố nén âm giọng lạnh căm

lặng nghe nhìn tin báo con số linh hồn đi lang thang lạc vào mê cung mùa dịch

luẩn quẩn tôi tìm nhặt nhạnh ý tưởng mờ nhạt của mình

chờ đợi điều gì, tội nghiệp hai hàng cây dọc phố đang cúi đầu rũ lá

hồi tưởng những bạn bè thân quen chỉ nửa mặt người đang gỉ sét

 

tự nhủ đừng tưởng tượng lũ sát nhân vô hình tiềm ẩn trong quang phổ

phát tán mầm hủy diệt tự biến thiên tạo ma trận kinh hoàng

ngày mai, tất cả cùng những cây đời không cần động lệnh phát ra từ chùm rễ 

tự thân nâng hơi thở lên theo từng khoảng khắc bóng nghiêng 

kiêu hãnh nhận ra giấc mộng an lành đang trương nở trên vòm lá

tôi chợt biết, trong những thước phim đời thường huyên náo sắc màu

cuối cùng hiện rõ mặt tôi trà trộn cùng với những mặt người trong thành phố tôi yêu

khi sự sống vẫn luôn háo hức quên đi những nỗi muộn phiền.

 

với ý tưởng hình dung

chuỗi âm chuông rụng. tôi quỳ

mùa này tháng bảy (âm) sao kỳ lạ chưa?

này hồn vía ơi, xin thưa

đau lòng thành phố người thừa bi thương!

 

cây nghiêng rũ lá bên đường

bóng người gỉ sét phố phường quanh hiu

niềm vui tích lũy chắt chiu

vô hình dịch biến đã thiêu tan rồi

 

vẫn còn niềm tin đó thôi

chồng ơi, đừng tĩnh tại ngồi lặng thinh

này em, chợt nhớ mẹ mình          

chắc mẹ đồng cảm… điêu linh khắp cùng!

 

thật lòng ý tưởng hình dung

miền Nam Trung Bắc đang cùng cộng sinh

tôi – em bóng tựa vào hình

làm người khát sống thường tình thôi sao

 

những tâm hồn đẹp thanh cao

cưu mang chia sẻ niềm đau của người

khốn khó rồi cũng phải vơi

vết thương lành lặng ngậm lời tri ân

 

lương y căng thẳng tinh thần

cứu hơi thở mỏng xa dần cõi mơ

đoạn trường đâu chỉ trong thơ

áo trắng nằm xuống nào ngờ viễn ly

 

lặng nghe trời đất thầm thì

thêm bông sen trổ nhu mì tỏa hương

trầm thơm nhân ái khôn lường

tôi ơi, nhìn nắng vùng phương Nam hồng!
 

em ơi, ngày mai bình yên

cảm thức tôi, khi loài người khốn khó bi thương

hẳn thế, nhưng không là từ khốn cùng hay bi thảm

sự kích hoạt từng thời khắc của ngoại vi luôn sinh động

Sài Gòn và cư dân một phức hợp hồn nhiên khởi sinh ước mơ

 

niềm vui hân hoan bỗng nhiên khánh kiệt không ngờ

ai cũng hiểu, lũ virus vô hình đốt cháy dưỡng khí đất trời ban tặng

chẳng thấy người với người song hành bước đi trên hè phố vắng

có thể, quá khiếp sợ bóng ma rập rờn bay lên từ địa ngục đen

 

tôi ơi, hãy ký họa những khuôn mặt người phương Nam thân quen

hình dung tiếng thở dài, xin gửi gắm niềm tin vào lòng người khổ nạn

này em, thời gian trôi qua hai ta tự trói chân vào ánh sáng

khi mẹ vẫn điềm nhiên trong khung ngày nhìn nắng bay đó thôi

 

mẹ nói, phương Nam dù đau thương nhưng không trách cứ đất trời

vì tin có ngọn lửa thiêng bùng lên trong tim những anh hùng xung trận

áo trắng lương y níu giữ từng hơi thở sống còn trước giây phút nguy nan 

những vết thương lòng được bao bàn tay nghĩa nhân xoa dịu vỗ an

nên không cần dụ ngôn tâm linh để vượt qua cơn dịch dã cuồng diễn biến

con ơi, có gia đình chỉ nhận hung tin người thân yêu ra đi vĩnh viễn

họ ngậm ngùi nói khẽ lời cảm ơn anh lính trẻ mang hủ tro cốt về đến tận nhà!

 

một đời mẹ, không có ánh nhìn nào dửng dưng tuy là người xa lạ

mười chín tuổi mẹ cùng cha con dắt dìu nhau về Nam an cư cho đến bây giờ

Sài Gòn là một cái nôi bao dung dỗ dành biết bao mảnh đời cơ nhỡ

nay mẹ gần đất rồi, không có gì để đáp đền chỉ nhủ lòng thầm tạ ơn thôi

các con cháu, hãy bình tâm cùng với thành phố vượt qua tai ương thương đau

đừng vọng ngữ nói Sài Gòn hồi sinh, thì loài người đã tuyệt chủng hết từ khi nào?

nước Việt Nam ta sừng sững bao đời nay thì chuyện cơ cầu chỉ là hoang tưởng!

 

em ơi, ngày mai bình yên ta hãy về phương Nam thăm bạn bè tứ hướng

cũng lắm nỗi buồn xót đau vì đại dịch… rồi sẽ dần tan theo vòng xoay cuộc đời

Sài Gòn ơi, dù đang bị trọng thương nhưng vẫn hấp thu ánh sáng mặt trời!

lan tỏa tràn đầy, quý tặng người luôn hướng nhìn về tương lai sắc màu rực rỡ

tptayninh  9/2021.

 

 

BÙI ĐỨC ÁNH (hưởng ứng cuộc thi)

Khóa cửa nỗi nhớ

Mong rất nhiều vòng tay thơm ấm lạnh

Là mùi người khát khao sống vươn lên

Có những lúc thấy lòng đăng đắng lạ

Buồn rất nhiều bởi buộc phải chia xa

Ngồi nơi ấy và mơ về phương ấy

Biết anh bây giờ có nhớ tới em không

Trong cô đơn bao khắc khoải đợi chờ

Em vẫn mơ về thuở chúng mình chung đôi

Nay khoản cách dài như ngàn thế kỷ

Bởi dịch bệnh tan nát những người thương

Ôi nỗi nhớ giấu trong lòng khóa cửa

Ước một điều thương để nhủ lòng thương

Đẩy thật xa vi rút  gây bệnh tật

Gọi những nữ thần mang đến những mầm xanh.

 

Nghĩa tình đất phương Nam

Thở rất nhẹ trong những ngày giãn cách

Chút nhẹ nhàng cho đời khắc thêm xanh

Thở rất vội trong những lần sợ hãi

Bên tai nghe những tiếng còi cứu thương

Trước sự sống tôi thấy mình mơn mởn

Yêu thêm lần nữa sẽ thêm khát khao hơn

Trước cái chết tôi vẫn tìm mầu nhiệm

Của nụ hôn sau cánh cửa vừa khép

Bởi tôi tin tình yêu là món quà

Của thượng đế trao tặng cho loài người

Trong căn phòng tôi vẫn thường mơ tưởng

Những tuyệt tác trên cơ thể nữ thần

Tôi vẫn tin ở sức mạnh loài người

Bởi lòng nhân và bao trái tim nóng

Chở che nhau qua bao mùa mưa nắng

Lịch sử ghi rồi ,nghĩa tình đất phương nam

Từng cân rau ,từng cân gạo,quả hiền

Tặng hết cho nhau những mầm tin hy vọng

Ôi… quê hương tôi…, ôi đất nước tôi…

Những con người trước cái chết bi ai

Vẫn mỉm cười nói lời thương nhau tha thiết.

 

Mở cửa đi em 

Anh muốn bước vào ngôi nhà em

Có những cánh cửa khép hờ mong đợi

Căn phòng thơm mùi nắng của mái tóc em

Bầu trời không có mưa rơi

Chỉ có nỗi buồn đọng trên đôi mắt long lanh

Sẽ tan nhanh giữa chiều thu sương khói

Nhuốm lửa chưa em

Anh thèm chén cơm nấu lửa rơm thơm phức

Anh nhớ bát canh rau đắng sau hè

Bầy trẻ con vui đùa nô nức

Cuộc sống mình đơn giản thế mà vui

Mở cửa đi em

Mở cửa trái tim

Anh đi vào bằng tình yêu chân thực

Anh bước vào đời em

Như người đàn ông mẫu mực

 

Yêu Sài Gòn

Anh nhớ tình yêu

Giữa tâm dịch đang giày vò thành phố

Sài Gòn hồn nhiên trong những ngày tỏa nắng

Bỗng phải gồng mình chống dịch corona

Bình tĩnh lên em

Chiến dịch nào rồi cũng có ngày kết thúc

Dẫu hiểm nguy mình không thể ngã gục

Tia nắng an bình đang rạo rực lóe lên

Anh ở Gò Vấp cũng ray rứt ngày đêm

Thương em gái đang một mình gồng gánh

Cơn sốt gạo tiền đến cơn nóng lạnh

Nắng mưa trong lòng chẳng thể than van

Thương quá đi thôi Sài Gòn ơi

Nơi anh đã từng bước vào trái tim em ngày ấy

Mong bình yên mình gặp nhau trở lại

Kỷ niệm đẹp nào cũng sẽ lên ngôi.

 

VƯƠNG CHI LAN

Nhật ký những ngày giãn cách

Em đã khóc chiều nay

Sài Gòn đau như thân thể em đau

Từng góc phố thân thương

Từng ngả đường tỏa nắng

Những dãy nhà trải dài im vắng

Rợp tán cây buồn râm mát chẳng người qua

 

Trong khu bệnh viện dã chiến

Có người đi chưa về nhà

Em ngậm ngùi từng buổi mưa

Cứ cúi đầu vì thân rủ lá

Hoa không nở nổi mùa Vu Lan

Áo nhà sư không tươi vàng khói nhang

Em muốn thấy mặt người trước lúc đi xa

 

Sài Gòn bệnh như em bé ỉu xìu trên vai mẹ

Xót ngõ chân quen chặn lối về

Bác sĩ mệt nhoài nhưng thiên thần vẫn ngủ mê

Tiếng khóc một mình trong góc

Tiếng ai gõ cửa nhà

Shipper buồn khản giọng

Nặng ngàn cân hủ sành

 

Em đi chợ không đồng trong tuần vắng

Ngôi trường nằm im ắng

Nghe rưng rức cổng ngoài

 

Sài Gòn đau nhường nhau bình hơi thở

Từng ngóc ngách là tế bào tổn thương

Đau rã rời nhưng vẫn cố mà vươn

Chia đôi hạt muối muỗng đường

Mớ rau nhúm gạo tình thương ùa về

Những bàn tay xiết chặt trước sau hào hiệp

Qua cơn đại dịch ngàn lời cảm ơn!

Sài Gòn 29/7/2021

 

Sài Gòn

mong gặp lại em

Tôi mong gặp lại em

Sau những mùa giãn cách

Từng chuỗi ngày hiu hắt

Trong cánh cửa cài then

 

Em ngồi rơi giọt đắng

Trên khuôn mặt lấm lem

Bên hông nhà vừa ngắt

Ống thở một người quen

 

Sài Gòn… Sài Gòn ơi!

 

Suốt con đường thẳng tắp

Lặng lẽ chiếc xe qua

Người quen không trở lại

Tiếng nấc bên hông nhà

 

Thành phố buồn hoang vu

Bữa cơm chiều không cá

Năm hai mốt vào thu

Giữa tâm dịch đuối lả

 

Sài Gòn thương chi lạ

Trao hạt gạo, mì tôm

Anh em cả thiên hạ

Thơm thảo nhường chén cơm!

Sài Gòn chiều 6/9/2021

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 45)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com