Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 49)

371

Ảnh: Internet

 

MAI KHOA

Cả nước chống dịch

Trong gang tấc giành lại sự sống

Những khát khao bỗng chốc lại quay về

Những hy vọng và niềm đam mê

Luôn cháy bỏng trong tim người mẹ

 

Chị biết rằng cuộc sống còn hơn thế

Và ngoài kia rạng rỡ vạn đoá hồng

Vẫn âm thầm sẻ chia vất vả

Cho nụ cười đằn thắm trên môi

 

Trước người bệnh là nàng tiên áo trắng

Trước bản thân dũng cảm vượt hiểm nguy

Từng giờ va chạm với Covi

Không chùn bước giọt mồ hôi thấm mệt

 

Trong đại dịch người với người thân thiết

Yêu thương nhau như thể người nhà

Người bệnh nặng sả thân cứu chữa

Người khỏi bệnh hân hoan vui vỡ oà

 

Lời nhắn nhủ từ nay càng cẩn trọng

Khuyên mọi người thực hiện 5k

Và điều nữa mong mọi người đoàn kết

Chớ kỳ thị người bệnh mới trở về

 

Rồi ngày mới khi ta dập hết dịch

Tiêm vắc-xin bảo vệ chính mình

Con Covid không còn đáng sợ

Khi ta hiểu quy luật của văn minh.

29/8/2021 

 

 

VŨ ĐÌNH NGUYỆT

Thành phố qua ngày đại dịch

Nhân loại bỗng nhiên ngờ vực chính mình

Về sức mạnh và cách nhìn cuộc sống

Đại dịch Covid lòng người bao biến động 

Cuộc chiến cam go giữa buổi thanh bình.

Nghẹn ngào Sài Gòn nhói buốt con tim

Tiếng còi hú, những dòng tin nóng hổi

“Nhiễm bệnh, tử vong?”… nghe lòng bối rối

Bao người hôm qua, nay đã khuất rồi!

Giàu trí tưởng cũng chẳng ai ngờ nổi 

Sài Gòn phồn hoa tấp nập đông vui

Bỗng từng đoàn bùi ngùi bỏ phố

Khắp chợ, công viên… vắng ngắt bóng người!

Phủ bóng tang thương dè dặt nụ cười

Chạm mọi góc đời nỗi đau Covid 

Đủ sắc áo xông pha tâm điểm dịch

Muôn triệu trái tim thổn thức hướng về. 

Thương lắm Sài Gòn những cảnh xa quê

Luôn rộ nở tấm lòng nhân ái 

Hạt gạo, mớ rau… thấm đậm tình đời

Dìu đỡ cùng nhau qua thời đại dịch.

Sau những nỗi đau bàng hoàng Covid 

Gạt nước mắt rơi bắt nhịp dòng đời 

Tâm thế mới để bước vào ngày mới 

Phố sẽ đông vui lại rộn tiếng cười.

 

 

NGUYỄN THỊ PHỤNG (Bình Định)

Đó là em

          Tri ân những tấm lòng sẻ chia trong mùa dịch*

Sau từng hồi “Mây mưa với chữ”

Người đàn bà “Ngược đêm”

Grab bao lần gạo, nước tương, rau, quả…

Về phía cơ cầu

Những hàng cây vươn thẳng

Xôn xao nắng, ve ẩn mình trong vòm lá thắt the

Chỉ con đường vắng vẻ

Thương quá những đôi chân

 

“Đó là em”

Tứ thơ đâu góa bụa

Cuộc quyên góp hồi sinh

Dẫu Covid khắc khổ nhân tình thế thái

Nạn dịch vập vồ ngõ hẹp khát cơm

Không thể vướng dây giăng giãn cách

Thể rong ruổi cuộc phiêu du

Cho thỏa cơn say

Xót bao ánh mắt

Được quà…

 

Những là em, là anh…

Là nhà báo, nhà văn, nhà nông, nhà giáo…

Lá chưa đủ lành gắng đùm nhịp thở

 

Cảm ơn em, cảm ơn anh, ơn chị…

Cảm ơn đời vượt những chuyến ngược đêm.
________

* Ban Nhà văn nữ thành phố HCM quyên góp và trực tiếp tặng quà cho người dân lao động trong đợt giãn cách xã hội vì Covid-19.

– Trong ngoặc kép là tên tập thơ của Trần Mai Hường.

 

 

Thương bao nhiêu hạt phù sa

Thương bao nhiêu hạt phù sa

Lặn trong mưa nắng dần dà nương nhau…

Sài Gòn vướng dịch… cơ cầu

Hàng cây xanh bóng mùa sau hẳn còn

 

Người đi góc phố mỏi mòn

Còn người trụ lại bồn chồn bên song

Vén vun hôm sớm bền lòng

Phương Nam – đại lộ ngập ngừng… vậy sao!

 

Mà mưa đẫm tận trời cao

Mà tia nắng hắt vướng rào dây giăng

Mà em đôi mắt thâm quầng

Mà anh nặng gánh muôn phần cưu mang

 

Đâu còn sánh bước thênh thang

Nẻo đường hiu hắt ánh vàng đèn rơi

Chén cơm, dưỡng khí,… bên đời

Nhiễu điều phủ lấy dệt lời giá gương

 

Phù sa góp nhặt mười phương

Hạt nhân nghĩa hạt yêu thương lớn dần

Quý thay, nghĩa cử đã từng

Qua mùa sương khói…

                                    còn rưng mây chiều

 

 

Cũng là quê hương

Nhắn ai đi về vùng đất phương Nam*

Nghe câu hát sao mà yêu đến thế

Có gì đâu là quê ta chan chứa

Phần năm thế kỉ rồi con đã chọn nơi đây

 

Nhớ ngày con tấp tễnh vô thi

Cái xách to mỏng manh trang giấy bút

Lại lo sao trước sau thiếu hụt

Tự đôi tay con vất vả thêm giờ…

 

Thời gian trôi con đã nhận chức “ba”

Hai cháu nhỏ của nội cưng nhớ quá

Một mốc ngoặc trong mùa Covid

Tiếng chào đời vang khúc hát bình minh

 

Qua zalo con nhắn má yên tâm

Trên đất Sài Gòn nhưng gốc trai Bình Định

Hào khí Tây Sơn rất Bàn thành tứ hữu**

Bát ngát Cửu Long trắng muốt những cánh cò

 

Ngỡ hết giãn cách rồi… giãn cách tiếp căng hơn

Gạo vẫn trắng, mà thèm con cá tươi nhớ biển

Ngày chống dịch các miền cùng Nam tiến

Những cơ cầu…

                         ắt hẳn cũng vượt qua.

_______

*Trích Bài ca đất phương nam của Lư Nhất Vũ

**Là nhóm thơ bốn người ở thành Đồ Bàn Bình Định(1936-1945): Quách Tấn- Hàn Mặc Tử, Yến Lan- Chế Lan Viên.

 

 

TỪ NGUYÊN THẠCH (thơ hưởng ứng cuộc thi)

Vuốt lên gối nàng

Vuốt tay lên gối ngàn lần

để giấc ngủ nàng êm dịu. 

 

Vuốt từ bờ vai

để con sâu bò ra khỏi giấc mơ nàng.

 

Không còn trên ngọn lửa

hồn nàng co rúm

không còn tiếng rên xiếc

khổ đau đi ra khỏi người nàng.

 

Vuốt quanh đôi mắt

để khô nỗi buồn

vuốt quanh đôi môi

để xua màn sương

để thấy nụ cười hoa nở.

 

Vuốt chậm bàn chân

để nàng không còn đau mỗi bước

trên đường chông gai.

 

Vuốt lên gối ngàn lần

để khu cách ly mộng dữ không còn về

bên nàng đêm đêm.

 

 

Mì gói buổi sáng

Gói mì nàng thêm rau ngò

vài cọng hành, ớt

thành bữa sáng vui.

 

Gói mì nàng thêm tiếng hát

điệu múa bàn tay

dọn lên bữa sáng hạnh phúc.

 

Gói mì nàng thêm ánh mắt

mái tóc nghiêng cười

mời cùng nâng đũa.

 

Chỉ mì gói

những bữa sáng giãn cách

nàng cho tôi lẽ sống.

 

 

Bàn tay ánh sáng

Hai bàn tay tôi siết chặt

giữ lấy chút ánh sáng nơi này.

 

Trong bàn tay tôi ánh sáng lớn dần

soi rõ nụ cười nàng.

 

Từ đó không còn tiếng khóc

trong khu cách ly

hay trên đường phố.

 

Bay lên từ đôi bàn tay

lời nguyện cầu.

 

Bay lên những chùm hoa trắng

tiễn đưa người đã khuất.

 

Và ánh sáng lại được thắp lên

từ đôi tay nàng

từ phòng cách ly

những ngày vui sẽ tới.

 

 

TRẦN THỊ MỘNG DẦN

Từ đó

Tôi có riêng tôi một Sài Gòn

Hậu chiến

Một chiếc balo

Một đôi dép lốp

Một trái tim yêu tin ăm ắp

Tôi có riêng tôi

Sài Gòn River thơ mộng

Sài Gòn vừa tan khói súng, đạn bom

Sài Gòn nắm tay tôi: Chào em!

Từ đó tôi yêu anh

Từ đó 

Những con phố, nhà ga, bến cảng

Từ đó

Chung tháng năm gian khổ

Cho một Sài Gòn – Mắt Bồ Câu

Từ đó tôi yêu anh

Chung thủy sáng trong

Yêu thêm mầu áo trắng

Những người mang tôi từ cõi chết

Hồi sinh

Từ bát cơm ngon

Từ tô cháo thơm

Sài Gòn như chưa từng xa lạ

Sài Gòn của tôi

Trước nguy nan, thảm họa

Người với người kết thành một khối

Người với người che chắn cho nhau

Sài Gòn của chúng ta

Sài Gòn đang yêu

Mạnh hơn cái chết.

 

 

Thu

Thu

Gần quá

Nghiêng vai

Chạm quả

Dịu dàng

Nghiêng má

Chạm…

Mùa em.

 

 

Không đề

Biển mặn

Biển đời

Biển nào không có sóng

Bao nhiêu là bờ bến

Bến bờ nào không đợi, không chờ 

Ước mơ nối những ước mơ

Cho ta thêm sức mạnh

Tình yêu nối tình yêu

Cho ta thêm hy vọng

Những cánh buồm

Nối những cánh buồm

Mầu áo trắng

Xa khơi.

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 48)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com