Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 51)

402

Ảnh: Internet

 

TRẦN TRÍ THÔNG

Cảm nhận trong vùng dịch

Dịch dã bùng loang thật khốc liệt bất ngờ

Không như chiến tranh có bom rơi đạn nổ

Cả nước ra quân toàn dân thành chiến sĩ

Mỗi cộng đồng dân cư là một pháo đài.

 

Niềm tin muôn đời và tình yêu hôm nay

Như nhắc nhủ ta thành phố ngày chống dịch

Đau xé quặn lòng xem bộ phim “Ranh giới”

Khoảng cách mất – còn như tơ sợi mỏng manh.

 

Virus âm thầm gieo tai họa khắp nơi

Xâm nhập lây lan chiếm đoạt từng hơi thở

Chúng ta bàng hoàng khi tiếng ai hoảng sợ

Khoảnh khắc thôi: dịch cướp một mạng người

 

Hơi thở cuối cùng mẹ nhường đấy con ơi!

Con khóc chào đời mẹ lìa xa hạnh phúc…

Những cánh ảo blu đẫm mồ hôi phòng mổ

Sau chiếc khẩu trang không có những nụ cười.

 

Mỗi ngày mỗi ngày như chậm lại ngừng trôi

Thành phố gồng mình để triệu người được thở

Đoàn tình nguyện viên từ mọi miền Tổ Quốc

Tụ họp về đây bên thành phố yên lòng.

 

Chia sẻ suất cơm, bát gạo, chỗ nằm…

Vạn tấm lòng vàng của người thành phố

Bao chiến sĩ dám xả thân lặng lẽ

Có những người nhập cuộc… Đã hy sinh.

 

Thành phố thân yêu – Thành phố của nghĩa tình

Qua mất mát thương đau sẽ tới ngày hạnh phúc

Xin cảm ơn những người đang xông pha tuyến trước

Để mỗi mai thành phố mãi thanh bình.

 

 

Thành phố chờ anh

Anh có về thành phố với em không?

Xa mấy năm rồi mình không gặp mặt

Nỗi nhớ anh muốn cháy vào cả máy

Điện thoại ngập ngừng nghe tiếng chuông reo.

 

Một cuộc chia tay đâu phải tại chúng mình

Em vội lắm đêm nay vào tâm dịch

Vì đồng bào nên thời gian với em là khái niệm

Cứ trách thôi anh, đừng để dạ giâm hờn.

 

Biến thế delta như cơn bão khó lường

Chúng xâm nhập cả ước mơ và khát vọng

Đêm trắng đêm chúng em làm xét nghiệm

Dằng dặc nhớ anh mà quên cả chính mình.

 

Thanh xuân này em dành để yêu anh

Yêu thành phố ngày đêm lo chống dịch

Chỉ thương anh ngoài trùng khơi xa tít

Lắng tiếng sóng xa để nhận diện bạn – thù.

 

Đất nước bao lần trước thử thách gian nguy

Anh ở tuyến đầu em hậu phương giữ lửa

Cuộc sống bình yên ta phải lo gìn giữ

Hạnh phúc trao đi ai đòi lại bao giờ!

 

Thành phố thân thương, đường gần lắm dễ về

Xong nhiệm vụ mình hẹn nhau anh nhé

Biển đảo – đất liền đêm đêm thao thức

Nỗi nhớ mong nhờ con sóng bắc cầu.

 

Thành phố hòa bình

Ta có thể nghe tiếng đạn bom rơi

Và đâu đó cuộc tương tàn đau khổ

Cái chết bổ nháo từ rây cao trút xuống

Làn khói da cam hủy diệt ở trên đầu

 

Cuộc chiến trường kỳ đã kết thúc từ lâu

Đại thắng Mùa xuân – một nhà thống nhất

Hai tiếng Việt Nam trở thành biểu tượng

Của khát vọng Tự do yêu chuộng Hòa bình.

 

Bất ngờ một ngày cả nhân loại rung rinh

Thành phố phố bàng hoàng trước nguy cơ dịch bệnh

Hàng trăm ngàn người là F0 dương tính

Cái chết hiện hình như thảm họa bom A.

 

Thế giới hẹp dần từng biên giới quốc gia

Cuộc sống chậm theo cách ly chống dịch

Khoa học tối ưu trên đường đua tới đích

Virur nCovi thách thức cả loài người.

 

Hơn trăm ngày thành phố của chúng ta

Sinh mạng con người tính bằng hơi thở

Nước mắt lăn dài theo cơn suy hô hấp

Người hạnh phúc trở về, người lặng lẽ hóa thân…

 

Thành phố Hồ Chí Minh – thành phố của hòa bình

Chấp nhận cách ly kiên cường chống dịch

Khúc hát hành quân: Vì miền Nam ruột thịt

Khí thế hào hùng như lửa cháy trong tim.

 

Nhiều bạn bè xa gọi thành phố : Ân nhân

Cứu họ tận tình vượt qua ca dương tính

Họ hân hoan nhận gói quà ơn nghĩa

Thành phố nghĩa tình họ coi tựa quê hương.

 


TRẦN PHƯƠNG (Hà Nội)

Sài Gòn yêu ơi…

Những cơn mưa bất chợt

tất cả

cười

 

Cái bóng tròn vo không nghiêng ngả phía nào

đưa tôi vào

đất lạ

 

Đất ở đây,

Dân ưa trồng mỗi cây cảnh, chẳng một cọng rau và hoa

Tôi tẽn tò… nhớ đất trồng hoa…

 

Ở lâu rồi thành quen,

Ai cũng thương yêu nhau hết thảy, chỉ biết cho chẳng nhớ

giận hờn…

 

Gió,

Nơi đây rất lạ

Đổi tính người ở các miền quê xa tới, rất mau

 

Đất,

Sài Gòn nơi đẻ ra:

Tự do!

 

Nói,

tôi thèm

muốn hét lên… muốn hét lên… hét nữa…

 

Nửa đời

Sống đất thành đô

Tôi muốn con tôi nối tiếp…

 

Vẫn bầu trời xưa, sau cơn mưa nặng hạt

xanh biếc xanh

như mơ

 

Vẫn nắng rọi bóng ai cả buổi tròn vo 

hiên ngang

tỏ

 

Vẫn những đêm trăng

Chú Cuội và chị Hằng giằng co đến tận khi ông trời cau có,

cười

 

Sài Gòn

Nơi gốc đẻ nếp sống tự do – Khát vọng nhân gian!

Tôi yêu tự khi nào không rõ

 

Sài Gòn ơi,

Tự do

Yêu!
 Hà Nội – Tháng Tám – 2021

 

 

NGUYỄN VĂN MINH (Hà Nội)

Đừng khóc thương

Đừng khóc thương chim trời ướt cánh

Mưa phũ phàng tạm lánh đi thôi

Đến sớm mai lấp ló mặt trời

Lại chao lượn líu lô gọi bạn.

 

Đừng khóc thương em trong hoạn nạn

Cả Sài Gòn vẫn lặng vì đau

Dịch hoành hành ca nhiễm tăng mau

Những chiến sỹ tuyến đầu thức trắng…

 

Đừng khóc thương phố phường hoang vắng

Cứ ở yên chiến thắng sẽ về

Rồi trẻ, già, trai, gái hả hê

Cùng hát vang bài ca xây dựng.

 

Đừng khóc thương những ngày chịu đựng

Thuyền ra khơi phải hứng bão giông

Khi đêm tàn sẽ hửng trời đông

Sưởi ấm những mảnh đời héo hắt

 

Đừng khóc thương để dành nước mắt

Mừng cho ngày đất nước an bình

Như chúng mình từng trước bình minh

Giọt lệ tím mối tình thề hẹn.

 

 

Khúc ru mùa dịch

Cái ngủ mày ngủ bà thương

Cô vít ập đến chim muông về trời

Cổng trường ve khóc tả tơi

Bà yêu cháu ấp cả trời ước mơ.

 

Đang vui giã hội sững sờ

Phố phường như lớp khói mờ giữa trưa

Lìa đời chẳng mấy người đưa

Xe hoa buồn nỗi lưa thưa vài nhành.

 

À ơi chim chửa chuyền cành

Đã phải xa mẹ để dành nhớ thương

Mong rằm đến để lành gương

Cho con cô vít hết đường mon men.

 

Cái ngủ mày ngủ cho ngoan

Để mẹ vững trí lo toan “việc đồng”

Chim trời ai dễ đếm lông

Cứu người ai nỡ kể công đêm ngày.

 

Cái ngủ mày ngủ cho say

Mong cho bố mãi vững tay tuyến đầu

Biên thùy món nợ còn đau

Không cho dịch đến nối nhau hại người.

 

Cả đời đi ngược về xuôi

Đêm nay bà ngắm cháu cười trong mơ

Môi hồng, răng trắng, tóc tơ

Đã nghe dìu dịu phải mơ đâu nào.

 

 

HƯƠNG THẢO NGUYÊN (Hải Phòng)

Chuyện Sài Gòn

Giữa Sài Gòn một buổi chiều tối

Trời đang mưa, đẫm ướt con đường

Chiếc tải nhỏ bon bon thẳng lối

Trên thùng xe mấy bạn gái dễ thương.

 

Hẳn các bạn là những người tình nguyện

Ở ngoài Bắc vào giúp bà con

Chiếc băng rôn thay ô che tạm

Từng giọt mưa ướt khuôn mặt căng tròn.

 

Phía đằng sau, một xe bám sát

Giọng Sài Gòn xa xót thốt lên:

Trời, sao mà trông thấy thương quá

Ướt mất rồi. Chắc lạnh lắm mấy em!

 

Xe vẫn theo, lời gửi qua mưa gió

Bao thân thương nối quãng đường dài

Tiếng mưa bay chẳng át lời nghe rõ

– Bạn ở đâu? – Dạ, chúng em Bạch Mai!

 

– Cảm ơn nhiều, các bạn đã vô đây

Dừng xe lại, tụi mình gửi hộp bánh!

Trong đêm tối, cơn mưa chưa chịu tạnh

Chỉ những nụ cười lấp lánh trong mưa.

 

Rồi chia tay, lại mỗi xe một hướng

Những bàn tay vẫy chào bai bai

Còn với theo: – Các bạn trường nào vậy?

– Chúng em Y Cao đẳng Bạch Mai!

 

Lời thân thương cứ bay theo mãi

Vấn vít trong mưa tối Sài Gòn

Dù vô tình trên đường chợt gặp

Trong đại dịch, thấy gần nhau hơn.

 

 

Sài Gòn trong đại dịch

Sài Gòn

Ngày Covid thứ bao nhiêu?

Bầu trời vẫn xanh và mây vẫn trắng

Hàng me đứng trầm tư, im lặng

Dây chăng ngang trước hẻm nhà ai.

 

Sài Gòn

Vì Covid, bữa nay buổi sớm mai

Bầy em nhỏ chẳng được vui đến lớp

Những con đường cũng thèm chân bước

Ngày khai trường tiếng trống phải online.

 

Sài Gòn

Bao lâu rồi không một tà áo dài

Chỉ thấy bóng áo xanh tình nguyện

Bộ đội, công an, chung trận tuyến

Bên ngành Y, chống kẻ thù vô hình.

 

Khi đại dịch tràn vào thành phố mình

Cuộc sống bỗng đổi thay tất cả

Chỉ cơn mưa vẫn trên từng cánh lá

Cho tươi xanh mãi một màu xanh.

 

Rồi sớm thôi, cuộc sống sẽ yên lành

Công viên Đầm Sen lại đông như trước

Chợ Bến Thành lại vui chân bước

Sài Gòn mình sẽ nhộn nhịp hơn xưa.

 

Anh lại cùng em trong những đón đưa

Phút tâm tình trong mỗi lần hò hẹn

Ta cùng nhau kể lại câu chuyện

Sài Gòn mình ngày chống dịch Covy…

 


THẢO NGUYÊN
(Quảng Nam)

Nhịp điệu Sài Gòn

Những con tàu khát sóng biển khơi

Những hải cảng dạn dày vạm vỡ

Nhịp sống cuộn trào phát sáng

Tôi mơ màng bên nếp phố uyên nguyên

 

Sài Gòn

Máu thấm mồ hôi

Xanh màu xứ sở

Én vẽ ánh ngày

Làn hương bên trời đánh thức tiềm năng

 

Những anh hùng tạc khắc nhân tâm

Máu lịch sử dội về

Hồng trái tim ta

 

Xin cảm ơn đời phút giây hạnh phúc

Xin cảm ơn Người dâng những triều hoa

Một thành phố trầm tích nghĩa nhân

Một thành phố tầng tầng hào phóng…

 

Đi giữa đất lành ngan ngát Viễn Đông

Mênh mang sóng ngời tình ca vọng cổ

Tôi tìm về Gia Định thuở mắt em xưa

Tôi tìm về những bình minh sầm uất

Về hoài niệm tiếng còi tàu đưa tiễn

Về Đức Bà lắng tiếng chuông thiêng

Bao miền yêu dấu…

 

Những ý tưởng vận hành mặt trời

Những dự định mầm đêm trổ nhánh

Những nhịp điệu trên đường ngưỡng vọng

Sài Gòn

Sài Gòn rộn rịp cánh chim bay.
 

 

Lời tro cốt

Lắng nghe thời sự nói gì

Quê hương dịch dã lầm lì đi qua

Gieo tang tóc đến muôn nhà

Đắng lòng một thuở cang qua đã từng

 

Đường về quê mẹ rưng rưng

Bủa vây nhiễm khí cung đường chênh chao

Ẩn trong nắng cấu mưa cào

Đời bao biến thể tôi nào có hay

 

Trải qua trở bệnh những ngày

Trải qua bao cuộc ân dày nghĩa nhân

Chén cơm viên thuốc ân cần

Nhưng rồi từ giã cõi trần – tôi đi

 

Chấp tay lạy đấng Từ Bi

Cuộc người tử biệt sinh ly… chuyến đò

Dẫu là còn… đã cốt tro

Vẫn đầy ân sủng đời cho khá nhiều

 

Chín tầng sương khói phiêu phiêu

Tình mãi vẫn thắm nhiễu điều giá gương.

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 50)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com