Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 52)

644

Ảnh: Internet

 

VŨ THẢO NGỌC (Quảng Ninh)

Xin hãy thở cùng tôi

Tiếng họ ríu ran thưa điện thoại

Họ gọi từ phòng cấp cứu

Xin máy thở

Xin hỗ trợ chuyên môn

Tiếng thở trong máy vóng lên rồi lịm xuống

Tiếng cô bác sĩ nghẹn ngào, không cứu được rồi!

Khoảng lặng chỉ thoáng thôi

Mà  dài như số phận con người

Tiếng dạ  vội lắm

Alo alo dạ em nghe

Bệnh nhân cần máu

Bệnh nhân cần thở

Thở nào, hãy thở cùng tôi

Thở cho tôi, thở cho em và cho đứa con trong bụng…

Giọng Sài Gòn nhẹ như gió Sài Gòn

Giọng Sài Gòn tiếng dạ thưa cũng khác

Giọng Sài Gòn cố nén trước bệnh nhân

Như muốn níu cả trời thu sũng nước

Nào hãy thở cùng tôi

Nào hãy thở cùng tôi

Tiếng dạ thưa òa cùng tiếng con trẻ chào đời

Tiếng dạ thưa như nén xuống tầng sâu thẳm

Chỉ thấy mắt họ cười

Bộ đồ bảo hộ kín bưng

Nào hãy thở cùng tôi…

Thước phim dừng lại

Tôi và bao người cùng nhòe lệ

“Ranh giới”* mà, mong manh đến thế

Tiếng em dạ thưa cùng đồng nghiêp

Cứ mênnh mang xa xót trái tim người

Tiếng em dạ thưa trong phòng cấp cứu

Cứ dâng lên vời vợi Sài Gòn ơi!

 Tp Hạ Long, 9/9/2021

*Ranh giới phim tài liệu phát trên VTV1 tối 8/9/2021

 

Có những cuộc chia tay rất khác

Có rất nhiều cuộc chia tay trên sân ga đầy thương nhớ

Nhưng tháng năm này chúng ta có những cuộc chia tay rất khác

Mẹ tiễn con, vợ tiễn chồng, anh tiễn em

Không thể ôm hôn, không thể nắm tay nhau tạm biệt

Trận dịch đầu từ Nam ra bắc

Trận tiếp theo lại ngược Bắc vào Nam

Họ những người lính trẻ

Họ những người lính không mang quân hàm

Họ những trái tim tình nguyên

Cùng nhịp đập trong trái tim Tổ quốc

Để mùa thu này cả nước với Sài Gòn

Cả nước với Bình Dương, Biên hòa và nhiều nơi khác nữa

Chi viện và chi viện

Hai tiếng chi viện tưởng đã lùi xa trong quá khứ

Giờ lại bừng lên hối thúc mọi miền quê

Sài Gòn nhé, Bình Dương, Tây Ninh bạn nhé

Chúng mình vào tâm dịch

Không có thời gian để khóc

Họ khoác vai nhau trong đội hình chống dịch

Nơi tuyến đầu mặt trận không tiếng bom

Gương mặt nhau cũng không nhìn rõ

Chỉ ánh mắt cười biết bạn ở bên mình

Có những cuộc chia tay  rất khác

Những nụ cười giấu sau khẩu trang

Và cái bắt tay cũng là không thể có

Có  những cuộc chia tay rất khác

Họ ôm nhau trong bộ đồ kín mít

Ánh mắt kia thay bao lời đưa tiễn

Tháng năm này chúng ta không thể quên

Có những cuộc chia tay rất khác…

Những ngày không quên, mùa thu 2021

 

 

ĐOÀN THỊ VÂN ANH (Đồng Nai)

Điều ước bây giờ 

Sáng thức giấc tôi thấy lòng buồn tẻ

Lắng tai nghe tim khẽ đập tiếng dồn

Vẫn lại thấy ngày dài trôi lặng lẽ

Và vô vàn thống khổ bừa bộn hơn…

 

Tôi mơ ước khoảng bình yên giản dị 

Những can qua chẳng nghĩa lý, thấm gì

So thực tại tôi thấy điều trân quý 

Được an bình đánh đổi cả niềm tin!

 

Tôi thương lắm những mảnh đời bất hạnh 

Cảnh cơ hàn lam lũ, thiếu miếng ăn

Thêm vào đó nặng đòn quang gánh bệnh

Dịch hiểm nguy đeo bám chết hoành hành.

 

Tôi bất lực trước cuộc cờ đau khổ

Đứng giậm chân tại chỗ giữa vũng lầy

Tài mọn sẻ chút việc nhỏ giúp đỡ

Chờ phép màu*, PHẬT độ cứu nhân sinh.

 

Tôi đã thấy Thu về theo cánh gió

Lá khô bay, lẫn lá biếc xanh màu

Trận càn quét giặc vô hình man rợ

Gây chia lìa chồng chất khổ thương đau!

 

Tôi nguyện ước xin phép màu cứu rỗi 

Những linh hồn vô tội chết linh thiêng

Những hạt cát hóa thân về nguồn cội

Ngày mai kia… trở lại kiếp vô thường!

 

Tôi hy vọng một ngày Thu mở lối

Đường thênh thang, xã hội thôi cách ly

Sự còn_ mất trang đời nêm gia vị

Bạn và tôi chiêm nghiệm được những gì?!

*vắc xin phòng chống dịch  bệnh covid

Biên Hòa, 31/8/2021

 

Em mong ngày đến trường 

Em ngước nhìn bầu trời 

Làn mây trắng êm trôi

Trên nền trời xanh thẳm

Gió hát nhẹ ru hời…!

 

Ôi! Cánh chim tung bay

Tự do – vui thích quá

Em ước sớm mai này

Ngày tựu trường rộn rã!

 

Hè thương đi vội vã 

Thu đã về bên em

Chúc bạn bè khắp ngả

Ấm vòng tay mẹ hiền!

 

Thu vàng bông hoa Cúc

Lưu bút dòng mực yêu

Em mong ước một điều

“Xóa tan giặc covid!”

 

Cho những ngày mù mịt

Lắng lại tan vào sương 

Con đường em đến trường 

Giăng giăng ngàn hoa nắng…

 

Cho màu xanh xanh thẳm

ánh trong mắt học trò 

Bình yên tuổi ngây thơ 

Trắng trong từng trang vở.

 

Cho em nhẹ nhàng thở

Hít khí của gió trời 

Chỉ thấy màu hồng tươi,

và nụ cười hạnh phúc!
 Biên Hòa, 31/8/2021

 

 

NGUYỄN DUY HÀ (Lâm Đồng)

Thao thức phương Nam

Mảnh đất phương Nam Chín Rồng ấp nở

Mẹ Tổ Quốc rạn đau mình từ thuở hoài thai

Ai đốt thịt xương cháy thành trăm mảnh vụn

Chẳng thể không xót lòng khi nước Việt trần ai

 

Đêm thao thức trắng khoảng trời tịnh độ

Những bàn tay vò bấu chút không gian

Khoảng đất hẹp không đủ lòng dung thứ

Tự đau thương bảo bọc những cơ hàn

 

Màu áo trắng ướt đầm loang đêm trắng

Hõm mắt sâu đen trắng trở trên đầu

Giành sự sống nhốt vào sâu lồng ngực

Giang tay mình chia sớt những niềm đau

 

Sắc áo lính trải màu xanh hy vọng

Tình quân dân bao bọc lấy đồng bào

Bao đời nay nước Nam mình vẫn vậy

Thấy yên lòng tỏa sáng những vì sao

 

Đêm hạ trắng cùng phương Nam thức trắng

Thắp niềm tin dẫn nhân loại trường sinh

Vượt hết thảy phong ba đang cuồng nộ

Giữ Thiêng liêng Tổ quốc mãi yên bình!
 
 

 

SÁU NGHỆ (Cần Thơ)

Xa mặt chẳng cách lòng       

Chẳng thể ngờ có ngày quạnh quẽ

Suốt con đường tấp nập thân quen

Trống vắng quá, tất cả đều đơn lẻ

Tìm dấu chân vô vọng dọc vỉa hè.

 

Dấu chân của bao ngày em qua lại

Gót hồng son mềm mại hồn nhiên

Hồn nhiên đến thản nhiên như vĩnh viễn

Chợt bây giờ sương lạnh trống trơn…

 

Không thể hỏi khoảng không, không thể hỏi sương mờ

Không thể hỏi đá bên đường lặng lẽ

Thầm thì kỷ niệm xưa ứa nhựa xanh tươi trẻ

Thấy được bóng hình em rõ nét chẳng mờ xa.

 

Em tình nguyện vào nơi cứu người bệnh hiểm nghèo

Em đi ra bốn phương ngăn lây lan nguy hại

Em đến với người nghèo ấm bàn tay thân ái

Em có mặt mọi nơi tiếp sự sống kiên cường.

 

Cuộc sống hiện vẹn nguyên thấm đẫm yêu thương

Người thương người, thương cỏ cây, mây gió

Hòa hợp thiên nhiên vượt lên phân rã

Vượt mọi gian nguy, tàn phá, chia lìa!

 

Giữa trống vắng lạnh lùng chạm bàn tay làn gió

Ngắm cây cỏ bên đường và mây bay trời cao

Cảm nhận sự bao la không gian xa cách

Càng rõ em ơi, xa mặt chẳng cách lòng

Ngày 15/9/2021

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 51)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com