Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 54)

379

Ảnh: Internet

 

CHU THỊ LINH QUANG (Hà Nội)
Đồng hành

Đường phố vắng bốn bề im tiếng súng

Không tiếng hô nhằm thẳng quân thù

Không mục tiêu, không cự ly, tầm ngắm

Kẻ thù vô hình ở khắp mọi nơi…

 

Không thể được em ơi!

Không thể được!

Quá khứ dồn toa đi về phía trước

Hiện tại kiên trung bền bỉ đồng hành

Âm thầm ngày đêm những thiên thần áo trắng

Giành giật nụ cười  gieo hạt gọi vùng xanh!

 

“Đâu yên đó!” khiến kẻ thù ngơ ngác

Tất cả lại hồi sinh từ sự lụi tàn

Vượt lên đau thương những cánh chim thiện nguyện

Kết nối trăm miền thành thị – nông thôn

 

“Đâu yên đó!” mặc kẻ thù ngơ ngác

Những chuyến xe, chợ tạm: không đồng

Những núi gạo, núi rau tỏa đi muôn ngả

Lửa tình yêu soi sáng những cung đường

 

Gần nhau lắm chấp nhận xa vạn dặm

Nụ hôn gió thổi qua ngàn mất mát

Những ánh mắt, môi cười truyền nụ biếc mầm xuân

Vang tiếng hát trẻ thơ thánh thót trong ngần

Từ những lớp học không khoảng cách!

 

Đất rừng phương nam hiên ngang bất khuất!

Thành phố mang tên Người sức mạnh của ngàn năm!

Tàu lạ ngoài kia vẫn ngày đêm rình dập,

Bóng tháp rùa ngời sáng lung linh…

 

Áo trắng, ao xanh, ao vàng muôn sắc áo

Đồng sức đông lòng hội tụ: Niềm tin!

Qua khứ đang dồn toa cùng ta đi về phía trước

Lửa tháp rùa bật sáng triệu con tim!
 Sơn Tây, ngày 05/9/2021

 

 

NGUYỄN ĐỨC MINH (Ninh Thuận)
 Bái lạy từ xa

Những bái lạy từ xa

Bái nào là lạy cha

Bái nào là lạy mẹ

Những ngôi nhà không còn chủ, lấy ai lạy ai

 

Có cơn khóc nghẹn sớm mai

Có cơn khóc nghẹn chập tối

Có bao người chưa kịp khóc mà đang bối rối

Chờ nhận tro hài

 

Chống dịch ròng rã những ngày dài

Sài Gòn ôm niềm đau

Những bàn tay giữ khoảng cách với bàn tay

Chỉ đành gửi yêu thương qua ánh mắt

 

Cơn đau thấm vào từng ngõ ngách

Cơn dịch đang thanh lọc Sài Gòn

Giàu hay nghèo đều vô nghĩa

Trước cuộc đời dại ngây.

 

 

 

Bác sỹ bệnh viện Hùng Vương

Cứu lại nụ hoa vừa chớm

Đưa tay vớt lấy nụ cười

Ấm lòng Sài Gòn chống dịch

Bùi ngùi xen những vui tươi

 

Những tiếng bíp bíp đêm

Phải dằn lòng mà bước thêm vội vã

Máy trợ thở, bình ô xy, những câu thoại vô ngã

Cứu được một con tim

 

Cũng có khi chẳng cứu được một con tim

Có khi chỉ cứu được người mẹ

Đành bỏ đi những chưa tròn ngày tháng

Những tháng ngày đau

 

Những tháng ngày Sài Gòn ốm đau

Nơi đầu chiến tuyến

Họ gạt quên mệt mỏi

Cho tròn trước sau.

 

 

DƯƠNG XUÂN ĐỊNH

Sài Gòn mùa gió nổi

Bằng những giới hạn của mình

Cả thành phố kết đoàn chống dịch

Con virus SARS CoV.2 bé nhỏ

Lại trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi

Đè nặng lên số phận của con người

Vẽ lên chân dung khắc khoải

Đại dịch bùng lên khuôn mặt dị kỳ

Với bao niềm thương cảm

Vào từng tia hy vọng

Mỗi ngày qua…

Hương thời gian thắm đượm xót xa

Trong những con số thống kê nghiệt ngã

Số người tử vong chẳng thấy mặt người thân, chẳng ai đưa tiễn

Những bệnh viện dã chiến, trung tâm hồi sức được thiết lập nhanh

Từng liều vaccine tiêm chủng kịp thời

Từng liều thuốc, EZMO, máy thở

Giành giật sự sống trở về với cõi nhân sinh

Rồi một ngày bệnh dịch đau thương

Bóng ma ấy trở nên quen thuộc

Như căn bệnh cảm cúm thông thường

Người người nói tiếng yêu thương

Tình người gắn bó

Nhớ mãi hôm nay, thành phố mùa nổi gió

Sức đề kháng muôn đời…

Mãi mãi lên ngôi.

 

 

Hướng đến ngày mai

Nỗi đau này không thể gọi tên

Sự hoang vắng bao ngõ đường, phố, chợ

Những giãn cách làm con người khiếp sợ

Tiếng còi xe cảnh báo số phận người

 

Trên đường vào khu bệnh viện ngược xuôi

Y, bác sĩ không ngừng tay, ngơi nghỉ

Đồ bảo hộ suốt một ngày âm ỉ

Mặt nạ che giọt bắn vô tình

 

Đâu là nguồn sống giữa điêu linh

Bóp bóng, oxy, ezmo đấu tranh thần chết

Trước những ca tưởng như chấm hết

Vẫn kiên gan giành sự sống cho đời

 

Hỡi những người con ưu tú khắp nơi

Đã giã biệt người thân yêu ở lại

Vì hai chữ đồng bào, dẫu nhiều khắc khoải

Vì tình người thành phố thuỷ chung

 

Hành quân xa đến ngõ hẻm, hang cùng

Chiếc xe thồ những túi nhỏ an sinh

Từng căn hộ ấm bàn tay người lính

Giúp bao nhiêu cảnh ngộ lúc ngặt nghèo

 

Toàn dân một lòng, một dạ hướng theo

Ở tại chỗ không ra ngoài vô cớ

Mặt trận kia quanh vùng ta ở

Không tiếng súng, kẻ thù đang dấu mặt

 

Đội quân ta vẫn đêm ngày bất khuất

Vaccin tiêm, thuốc điều trị kịp thời

Tin tưởng mai này thắng lợi an vui

Trong vinh quang mừng mừng tủi tủi

Mới biết được cuộc sống sao ngắn ngủi

Quí yêu thay hạnh phúc của muôn người.

 

 

 

Cùng em

(Tặng BS. Hà, đoàn Hải Phòng)

Em tôi, cô gái vùng đất cảng

Giã từ con nhỏ, mái gia đình

Tiếng của quê hương đang vẫy gọi

Bao người khắc khoải giữa điêu linh 

 

Va li nhỏ bé đem theo đó

Thêm chút hành trang của núi Đèo

Của Bạch Đằng giang đang dậy sóng

Của làng Phi Liệt ngóng trông theo

 

Lời thề Hyporate em luôn nhớ

Tất cả vì người bệnh  yêu thương

Em đi chiến đấu cơn đại dịch

Giành từng mạng sống cõi đoạn trường

 

Thành phố nghĩa tình trong gian khó

Biết nói cùng em, biết nói gì!

Biết được em vào chia hoạn nạn

Lòng buồn như buổi ấy, chia ly

 

Thôi, em dũng cảm như em đã

Chiến trường em chọn, phải xông pha

Có cô bác sĩ thân tâm đẹp

Nụ cười luôn điểm lúc lên ca

 

Bình minh sẽ đến như thường định

Thành phố thân yêu sẽ vượt qua

Thành phố của anh, của chúng ta

Hân hoan nghênh đón nắng xuân về

 

Bao nhiêu nhà máy vào sản xuất

Rộn rã phi trường lẫn bến xe

Ngày mai, em sẽ vào thành phố

Chạnh nhớ hôm nay, bao phận người…

Anh sẽ đưa em đi khắp ngõ

Nhắc chuyện ngày qua để ngậm ngùi.

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 53)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com