Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 56)

346

Ảnh: Internet

Nguyễn Đông Nhật

Lời biết ơn thầm

Chú Tư vê điếu thuốc

Pháo địch bắn vu vơ

Chiều Tân Uyên năm ấy

Khói đốt đồng cay cay.

 

Đặt ống trúm (1), cắm câu

Cho cái ăn tụi nhỏ

Đứa lên R, vô khẩu (2)

Thăm chú, ghé lai rai.

 

Mấy năm bị khai trừ (3)

Buồn; nhưng mà bám trụ

Cách mạng trong lòng chú

Là bà con – ruộng vườn.

 

*

Túi rau củ mùa dịch

Gửi từ miền quê xa

Trên trái dưa, trái cà

Không ghi tên tác giả

 

Làm nên sự sống này

Những bàn tay chai sạm

Thầm lặng họ cuốc cày

Ruộng vườn là cách mạng

*

Nhìn cây ATM (4)

Nhớ ống trúm năm nào

Ơi trái bí trái bầu

Ơi những chú Tư ơi. 

TRẦN NGỌC HÒA (Kiên Giang)
 Rót tràn tình ta cụng với phương Nam

Xin lỗi mẹ cha, con đã đùm đèo bao nỗi lo về cố xứ

Lỗi người đang quê mà lòng còn ở Sài Gòn

Đau một lời tháo chạy

Đường hồi hương mưa gió biết đánh đòn.

 

Trước vồng khoai, cánh đồng con cúi đầu tạ ơn

Đã mở lòng đón đứa xa quê về mà đùm, địu

Mười tám năm con được gió lào vuốt lưng thổi lớn

Thì cũng gần hai mươi năm, lòng được nam non phả lọn nồng nàn.

 

Chuyện kể rằng, có một thành phố phương Nam

Tứ xứ đẩu đâu, hễ đến là nạp thâu, hèn sang không phân biệt

Ngày con đến hành trang lép kẹp

Thành phố đã mở lòng, ôm vào để mà thương.

 

Nước mắt này đang chảy dòng nhớ phương Nam

Tình người nêm trong mâm cơm hai ngàn thơm thảo

Trong mớ cá mớ rau, trong cây ATM gạo

Trong ổ bánh mì chan, chan tình nghĩa ngọt lừ.

 

Chỉ là tạm xa thôi, xin đừng bảo là cuộc này trốn chạy

Covid dễ lan lây, mà nước mắt cũng dễ lây lan

Người đã hồi hương mà nợ ân tình còn mắc

Hết dịch về, rót tràn tình ta cụng với phương Nam.

 

 

Mắt thương ai mà mắt ướt mèm

Ngoại đã lại sức rồi, sau một chặng dài sắp hơi tàn lực kiệt

Xung quanh không bóng người thân

Chỉ có tiếng bíp bíp của máy thở, và tiếng ho sặc sụa

Tiếng xe cứu thương hụ còi, tiếng hối hả bước chân.

 

Ngoại đã lại sức rồi, còn lương y thì kiệt sức

Bóng chiếc lưng sụm xuống trong lòng đêm

Bữa cơm của thiên thần tô canh có sóng

Mắt thương ai mà mắt ướt mèm.

 

Ngày hết dịch thật lòng ngoại muốn

Được một lần ôm hôn những chiếc lưng

Ơi những chiến binh cảm tử

Lặng thầm đổi cuộc hồi sinh.

 

Về mắc võng nằm ngắm bút tràm thư pháp

Chuyện chiến sĩ ta tiêu diệt vũ khí vô hình

Kể rừng nghe cuộc chiến không bom cày pháo nã

Mà khốc liệt chẳng thua gì, ngày quân thù nhổ cỏ U Minh.

 

 

Nhân nghĩa phương Nam luôn tràn vựa

Lửa đã quẹt đâu mà thuốc cứ rê môi, bập bập hoài vậy tía?

Là thương thằng Hai nhớ con trưa trật tạt dìa

Cha bận bảo hộ xanh, lẫn cây xanh, con ngó khó

Cháu nội than hoài, mé lùm xoài, thấy mỗi đôi mắt chớp lia.

 

Cứ bập cứ rê mà lửa chưa quẹt kìa, ơi tía

Là sợ khói giăng dây phong toả những con đường

Ủa! mà quê giãn cách nhưng lòng người đâu giãn cách

Mơi ai chở chuyến không đồng, cho tía hùn mấy mớ thương.

 

Tương ái tương thân lòng ai cũng vựa

Hoạn nạn xúc ra nghĩa cử đủ sắc màu

Hủng hỉnh, lóc, trê, chia người một mớ

Chỉ rổ tập tàng cũng đủ ngọt lòng nhau.

 

Đã bom xới đạn cày nào có ngán ai đâu

Từng rê đời sạch trong trước bão dông lốc giật

Từng da thịt này đây vết thù găm, bập

Mà nghe tiếng Saxophone giữa tâm dịch mắt ướt mèm.

 

Thành phố đang mang tên của Bác

Khí phách niềm tin toả ngút trời

Nhân nghĩa phương Nam luôn tràn vựa

Chia hoài sớt mãi cũng chẳng vơi.

 

Bập bập rê rê phía những chiến binh thầm lặng

Rê theo chuyến hồi hương, chuyến bầu bí thương cùng

Rê theo câu hỏi “F0 là gì vậy bác sĩ ?

Mà cha hổng được đến gần, mẹ hổng được ôm hôn.

 

Tía bỏ thuốc lâu rồi không cần quẹt lửa đâu con

Chỉ bập bập, rê rê, ngày nội con về với đất

Ngày ca nhiễm tăng nhiều, lòng tía nóng hơn lửa quẹt

Chẳng dám quẹt mồi, mà cảm xúc vẫn hụp trồi theo con số F0.

 

 

KHANG QUỐC NGỌC

Tôi đã gặp ông nội trong khu cách li

Tối qua trong khu cách li

Tôi nằm mơ mình đã gặp ông nội

Khi dịch bệnh chưa bùng lên quăng quật

Tôi có nghe ba tôi nhắc Nội vài lần

Trước kia Nội tôi là trung đoàn trưởng một trung đoàn anh hùng

 

Ba tôi vướng bệnh

Hiện đang là F0 của một bệnh viện

Hằng đêm tôi chỉ còn biết cầu nguyện

Cho tất thảy mọi người như Ba!

 

Trong giấc mơ chập chờn

Tôi thấy ông nội quắc mắt nhìn vô mênh mông

– Má nó!

Rồi Nội rưng rưng!

 

Ông nhìn tôi trìu mến

– Con không sao đâu!

– Nhưng ba mày thì… không thể!

Nội ngó tôi lắc đầu

Tôi òa khóc trong lời nguyện cầu

Tỉnh dậy nước mắt đẫm giấc mơ…

 

Ba ngày sau tôi nhận tin ba mất

Khi tôi chưa hết thời hạn li cách

Tôi ngồi im đau đớn tột cùng

Và ông nội tôi lại đến…

– Con không sao đâu!

 

Kể từ đêm ấy trong khu cách li

Đêm nào tôi cũng được gặp ông nội

Ông đến đứng cạnh giường nhìn tôi độ lượng

– Con không sao đâu nhưng phải cố lên!

 

Trong khi những thiên thần áo trắng

Giúp tôi bay lên những khoảng không đầy nắng!

Tp .HCM 7/2021

 

Một bữa theo em làm từ thiện

(Tặng KMV)

Năm ấy theo em về Thành phố

Bập bõm chen chân với phố phường

Đâu cũng ồn ào đâu cũng lạ

Quê nhà ta vẫn máng sau lưng

 

Rồi bỗng Sài Gòn vô giãn cách

Em ở công ty ta ở nhà

Em sợ cha con ta đứt bữa

Ngày nào cũng nhắc nhận đồ nha!

 

Em lại đi lo cho bà con

Những nơi li cách của công nhân

Làm sao giao đến tay họ được

Chút củ quả tươi mớ rau cần?

 

Nhớ bữa theo em làm từ thiện

Cô bác xếp hàng đợi gọi tên

Lần lượt trao quà cho đến lúc

Một bà không có chửi um lên

 

Khổ nhất cô em cho để nhờ

Tạm chỗ tập kết gạo và quà

Cũng bị bà kia cho ăn chửi

Không giận chỉ thấy em xót xa…

 

Phải chi mình có được nhiều hơn

Thì sẽ mua thêm cho bà con

Người ta khổ quá nên thường quẫn

Xin bỏ qua cho chớ giận hờn!

 

Bây giờ im vắng tràn lan cả

Sài Gòn dịch bệnh cách li không

Bao giờ em gọi ta mở cửa

Để gió chung cư khỏi phập phồng!?

Tp. HCM 7/2021

 

Cuộc chia tay nén vô mình tiếng nấc

Thế là mọi người đã lên xe về quê

Bạn tôi cố ôm Sài Gòn được thêm vài hôm nữa

Một cuộc chia tay mà chúng tôi không bao giờ ngờ tới

Gần mười năm bạn tôi sống êm ái với Sài Gòn

 

Cuộc chia tay nén vô mình tiếng nấc

Chợt Sài Gòn hét lên buôn buốt tiếng còi tàu

Những cái chớp mắt cố xua đi một chiều nghiêng ngả nắng

Bạn tôi ngồi khoang tàu hay trên những vời vợi chênh chao!

 

Chưa bao giờ Sài Gòn biết cô đơn

Sài Gòn hôm nay chỉ lặng im không nói

Cao ốc ghim vô lòng trời như những con ốc vít

Cố giữ lấy vài bước chân cố giữ lấy dăm ánh nhìn

 

Bạn tôi về quê thật rồi

Sài Gòn trở về ngồi lại chỗ của mình

Sài Gòn lặng im quay nhìn vô khoảng trống

Và miên man nghĩ về bạn tôi trên toa tàu kia đang một mình mang nỗi người dằng dặc…!
 Tp. HCM 02/8/2021

 

 

NGUYỄN TRẦN THANH TRÚC
 Sống

Trên ban công, tôi lặng đi

Nhìn phố đông trước 0 giờ giãn cách.

Tiếng còi xe, len lẻn vang

Phố sáng lên từ phía đèn vàng hàng rau củ

Tôi thương nơi này đêm nay khó ngủ

Cố gom đủ an tâm  để “bất động” trong nhà.

Thương cái hào sảng cũng lắm vị tha

Xé nhỏ thời gian, phát bánh mì

… cho cụ già vé số.

Thành phố này, nhiều năm qua

Chỗ bao dung đủ xếp dài vài ba con phố

Từ hẻm trông ra là những tấm lòng.

 

Tôi đếm ngược rồi nhìn khoảng không

Phố vẫn sáng đèn nhưng đang dần im ắng

Tự nhủ rằng: Tình người sẽ chiến thắng

Bấy nhiêu ngày, đâu có quá khó khăn?

Tôi thấy cụ già nước mắt lăn tăn:

“Sống rồi” – Cụ bảo tôi như thế.

Cụ được tặng tình thương từ bao người tử tế,

Tại siêu thị 0 đồng như nấm mọc sau mưa.

 

Tôi nhìn con phố dần lác đác thưa

Chẳng hiểu sao thấy nơi đây tội quá!

Đường hết vội rồi trôi tiếng rao êm ả

Bao mảnh đời che khuất bởi khẩu trang.

Dây đỏ giăng ngang rào kín nỗi nhọc nhằn

Nhận cơm ấm môi run lời ân nghĩa.

Thương mình ít lại để thương đời thêm nữa

Ai cũng sẻ chia, để thành phố mau lành.

Khỏi bệnh rồi tình người sẽ thêm xanh.
 

 

Về đi con

Về đi con,

Rau ngoài vườn đã lớn.

Đàn gà mơ mơn mởn

Cũng biết ấp lứa đầu.

 

Về đi con,

Buồng chuối cau sắp ngã

Má cắt để ngoài sau

Đặng cúng ba mấy đứa.

 

Sài Gòn đang dịch dã

Con lại đòi xông pha

Cả năm không về nhà

Để giúp cho người lạ.

 

Đồ bảo hộ sũng nước

Khóe mắt má ướt cay.

Giá má thay cho con

Chịu bớt phần khó nhọc.

 

Con thì cứ lừa lọc

“Con ổn, má chớ lo”

Ở đây má thập thò

Thương mà hờn bây quá.

 

Má chẳng thể ích kỷ

Giữ con mãi ở nhà

À, má ngó ổ gà

Đã nở ba con nhỏ.

 

Chờ cho đàn gà lớn

Má gửi vào cho con

Có sức mà chống dịch

Rồi về nhà, nha con!

 

 

Thành phố, gần và xa

Ngày nhập học,

Ba cõng bọc, lưng gánh mồ hôi

Nắm tay tôi tới thị thành lạ lẫm.

Ép bỡ ngỡ, nép sau ba,

Nhìn phố phường xa hoa

Chợt nhớ nhà òa khóc.

Có chú xe ôm không tóc,

… chia nửa ổ bánh mì.

 

Rồi khi lệ tràn mi,

Thành phố ôm lấy tôi,

Trong ngày trôi ba đi, đầy gió.

Sân ga chiều, tiếng còi tàu to, nhỏ

Cái nắm tay ngày nào,

… cũng bỏ ngỏ tạm quên.

 

Nhiều năm sau,

Tôi tập đứng từ những cú ngã đau

Rồi tập đi trước khi muốn chạy nhảy.

Thành phố rộng lòng, bao dung hết thảy:

Giọng nói vùng miền, phong tục, nghĩ suy.

Thành phố đã cho tôi nửa ổ bánh mì,

Và tặng kèm cả một ly trà đá.

Khiến tôi biết thương thêm bao con phố lạ

Cũng hụt hẫng thật nhiều mỗi lúc sắp chia xa.

Có lẽ,

Cứ yêu đời trước đi

Rồi học yêu cả những điều chưa đẹp

Thành phố sẽ xích lại gần trong từng ngõ hẻm,

Nơi có tình người, đâu có quá xa xôi.

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 55)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com