Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 58)

443

Ảnh: Internet

 

NGÔ NGỌC GIA HÂN (15t, TP. HCM)
Sài Gòn trong tôi

Sài Gòn ơi bao ngày rồi chống dịch

Bác sĩ tuyến đầu chẳng một giấc ngủ yên

Bởi tiếng trẻ em khóc thèm bầu sữa mẹ

Tiếng xe cứu thương nghe nhói cả con tim.

 

Sài Gòn ơi những góc phố im lìm

Ô cửa nhỏ bóng mẹ già ngóng đợi,

Mong Việt Nam chẳng còn ca mắc mới

Thương các con đi chống dịch chưa về!

 

Ngọn đèn dầu thắp sáng cả miền quê

Gom sắn khoai gửi Sài Gòn chống dịch

Ôi! Tấm lòng người nông dân chân chất

Những món quà gói trọn cả yêu thương.

 

Sài Gòn lâm nguy bao chiến sĩ lên đường

Không quản gian lao giúp bà con đi chơ

Đưa trẻ lang thang và người già cơ nhỡ,

Về mái nhà chung của hơi ấm tình người.

 

Thương các tình nguyện viên sức trẻ hai mươi

Bữa ăn qua loa nơi tuyến đầu chống dịch

Nắm chặt tay nhau lan tỏa điều duy nhất

Tiếp oxy giành sự sống cho bao người.

 

 

HẢI THỤY (Bà Rịa Vũng Tàu)

Sài Gòn hy vọng vẫn xanh…

Đã bao trăng Sài Gòn quạnh vắng 

Những sắc màu rực rỡ người – xe 

Hàng phượng vĩ ngẩn ngơ hỏi nắng 

Sân trường sao trống học sinh về…

 

Con đường trơ nằm nghe sương nhỏ 

Từng giọt buồn thấm lạnh hoa viên

Ghế đá thèm hơi người ủ ấm 

Tiếng dế hờn gọi bạn thâu đêm

 

Phố lặng xót xa… còi cấp cứu 

Lời cầu kinh tiếp dẫn Di Đà 

Đời vô thường chẳng gì vĩnh cửu 

Sài thành ơi… đâu nét xa hoa 

 

Hòn Ngọc xưa – nay lòng rộng mở 

San sẻ bao miền lúc khốn nguy 

Đúng phong cách… người dân Nam bộ 

Trang trải giúp nhau chẳng nghĩ suy 

 

Sài Gòn thu – giờ rất ảm đạm 

Tối… mong chờ y tế loan tin 

Con số tử vong – ngày có giảm 

Nỗi âu lo… hằng triệu con tim 

 

Hy vọng vẫn xanh lòng… tứ xứ 

Hồi sinh mầm sống – sớm mai nầy

Covid… ngang nhiên cố tình bức tử

Chóng… diệt vong – trả lại thường ngày!

 

 


ĐOÀN THỊ DIỄM THUYÊN

Ru phố thôi đau

(Thương TP.HCM những tháng ngày oằn đau vì covid)

À ơi phố ngủ

Giấc ngủ cô đơn

Dây giăng, rào chắn tủi hờn

Nỗi buồn nhốt lại từ cơn đau dài

 

À ơi phố ngủ

Khoắc khoải bên tai

Lặng nghe ai thở mệt nhoài

Lặng nghe ai khóc lạc loài đêm khuya

 

À ơi phố ngủ

Giấc ngủ không yên

Tiếng còi xé nát niềm riêng

Lặng nghe sợ hãi xích xiềng giấc mơ

 

À ơi phố ngủ

Giấc ngủ bơ vơ

Ngủ đi phố nhé đừng chờ

Thương hàng cây lặng ngẩn ngơ nhớ người

 

À ơi phố ngủ

Ủ mộng thắm tươi

Bình an cho mọi tiếng cười

Qua cơn đại dịch – quý đời, thương nhau

 

À ơi phố ngủ, thôi đau

Phố ơi ngủ nhé, ngày sau sẽ lành…

 

 

Trời mưa cho ướt phố buồn

(Thương những phận người phải bỏ phố về quê)

Trời mưa cho ướt phố buồn

Có trôi đi hết ngọn nguồn bể dâu

 

Phận người bé mọn vì đâu

Quê hương mờ mịt làm sao trở về

 

Ngày dài bệnh dịch ủ ê

Cạn nguồn sống, khổ tứ bề bủa vây

 

Gối mòn, chân mỏi còn đây

Là còn hy vọng có ngày bình yên

 

Phố đau như mắc lời nguyền

Thôi đành cam tội lỡ duyên với người

 

Chiều tháng bảy mưa trắng trời

Ướt tình ướt tội phận đời lưu vong

 

Đường xa gian khó chất chồng

Xin mưa nhẹ hạt để vòng xe lăn

 

Còn bao chua xót nhọc nhằn

Xin về nương tựa đất cằn quê thương…

 

 

Thèm quá một cái ôm

Thèm ôm một ai đó

Mà không sợ cách ly

Mà không lo cách biệt

Vì vi rút vô tri

 

Những ngày dài giãn cách

Thở từng hồi âu lo

Ước từng điều nhỏ nhặt

Sợ hãi từng tiếng ho

 

Quý hơn từng hạt gạo

Thương từng cọng rau xanh

Từ bi từng ý niệm

Cho lỗi lầm em, anh

 

Chẳng còn gì trách móc

Những sân si mất còn

Chỉ tránh điều gai góc

Để đời tươi đẹp hơn

 

Thèm ôm cô ôm chú

Thèm ôm chị ôm anh

Ôm bạn và ôm cả

Những người thân chung quanh

 

Thèm ôm những đứa trẻ

Nép vào lòng cụ già

Hiểu đời còn mới mẻ

Vì tình người đơm hoa

 

Ví ai kia biết được

Cách yêu từ cái ôm

Đôi mình đâu trơn trượt

Lạc trôi vào cô đơn…

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 57)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com