Thơ Valentina Novkovich (Cộng hòa Serbia)

331

Mai Văn Phấn dịch từ tiếng Nga

(Vanchuongphuongnam.vn) – Nhà thơ Valentina Novkovich, đồng thời là nhà văn, dịch giả văn học, nhà báo của Cộng hòa Serbia. Chị tốt nghiệp Khoa Ngôn ngữ và Văn học Nga (ngôn ngữ thứ hai là tiếng Anh). Đã công bố thơ và văn xuôi trên nhiều tạp chí ở Serbia, như Književne novine, Trag, Književni pregled, Brankovina, Buktinja, Stremljenja, Savremenik, Istok, Balkanske vertikale; và trên các tạp chí điện tử Ekerman, Hyperboreja, Zvezdani kolod ở Nga, Uzbekistan, Kyrgyzstan, Ba Lan, Romania, Macedonia, Kazakhstan.

Nhà thơ Valentina Novkovich

Valentina đã xuất bản ba tập thơ, gồm “Безвременно” (tạm địch: Vượt thời gian – Draslar, 2014), “Капель на засуху” (tạm dịch: Giọt nước vì hạn hán – Parthenon, 2018), “Отгадки нежности” (tạm dịch: Lời giải của dịu dàng – Liberland, 2021), một tập truyện ngắn “Два часа од реаль ности ” (tạm dịch: Hai giờ thực tại – APS, 2020). Tuyển tập thơ của Valentina Novkovich, do nhà thơ và dịch giả Leo Butnara biên soạn và dịch sang tiếng Romania, được Hiệp hội Nhà văn Moldova đề cử cho giải Nobel. Các bài thơ của chị đã được dịch sang tiếng Nga, Anh, Macedonian, Romania, Uzbek, Azerbaijan, Bengali, tiếng Hàn và tiếng Việt. Chị từng đoạt nhiều giải thưởng thơ và văn xuôi. Valentina Novkovic đã dịch nhiều tác phẩm của các nhà thơ Nga sang tiếng Serbia và phần lớn các nhà thơ Serbia sang tiếng Nga. Chị đồng thời là phóng viên của báo Focus News, được phỏng vấn bởi nhiều nhà sáng tạo từ Nga và Liên Xô cũ. Chị đã nhận được nhiều giải thưởng cho các bản dịch văn học, trong đó có giải thưởng của Hiệp hội Dịch giả Montenegro cho tập văn xuôi được dịch hay nhất năm 2019 “Книга рассказов для молодежи” (tạm dịch: Sách truyện dành cho giới trẻ) của tác giả xuất sắc đến từ Uzbekistan. Ngoài ra, chị còn phụ trách chương trình Thư viện thường ngày “Milutin Boyich”, “Trò chuyện với một nhà thơ” của Đài truyền hình Serbia. Chị là thành viên của Hiệp hội tác giả Serbia, Hiệp hội Văn học Serbia và thành viên của Viện Văn học Thiếu nhi. Hiện chị sống cùng gia đình ở Belgrade (Cộng hòa Serbia).

 

Em không thể quên anh

 

Em không thể quên anh,

Mọi thứ dẫu tan nhanh

Vào mênh mông cát bụi

Dòng vĩnh hằng réo gọi.

 

Không thể gặp Hafiz

Trò chuyện cùng Erdyaev.

Em yếu đuối bước đi

Đường lặng câm trầy xước.

 

Nhu và cương cùng lúc

Em đóng cửa dịu dàng

Thiên Chúa rất quảng đại

Cuộc đời cho ta mang.

 

Em không thể quên anh,

Luôn nói về điều đó

Dù đất trời cách trở

Qua muôn ngàn nụ hôn.

 

Em không thể quên anh,

Mỗi nhành cây đều nhắc

Ta ở hai bầu trời

Nhờ nụ hôn gắn kết.

 

Em không thể, không biết

Độ bền của sáp ong

Cất từ gió và đất

Tiếng thở dài của em.

 

Em không thể quên anh,

Mọi thứ đều chống lại

Giấy gói sô-cô-la

Chai rượu không mác mã.

 

Đầu giường và chiếc ly

Cần phải lau thật sạch

Cạn ly trong sóng sánh

Nơi hành lang thời gian.

 

Em không thể quên anh,

Thử thách đang ở giữa

Những bình minh rực rỡ

Của em và hương hoa.

 

Có con chim sơn ca

Nhảy nhót thành vũ điệu

Của vô tận u sầu

Trên cành cây gày yếu.

 

Điều ấy mong được hiểu

Ví dù anh quên em

Sẽ là bài hát buồn

Nằm trên vai anh đó.

 

Bản đồ

 

Yêu anh như chưa từng yêu

Nhà thơ giỏi nhất chẳng liều phân bua

Thủy chung, trong sáng dư thừa

An yên, mạnh mẽ chẳng thua ánh ngày.

 

Nỗi buồn, quy ước giang tay

Con đường kết nối thẳm dày hi sinh

Những điều chưa được tái sinh

Chẳng bao giờ thấy bên mình vẽ tô.

 

Ngọc trai điêu khắc nên thơ

Em như biển cả bơ phờ gọi anh

Bấy nhiêu khuynh hướng kết thành

Mang hình dáng ấy ta dành cho nhau

 

Hoa văn trên áo đượm màu

Bao con diều giấy bắc cầu đi qua

Bóng bay từng quả la đà

Bản đồ chưa lập quốc gia đã thành.

 

Chuồn chuồn, ong nghệ bay nhanh

Yêu thương vấn vít vây quanh tháng ngày

Cuộc đời tồn tại nơi đây

Giọt nước, mảnh vụn cũng đầy cơ duyên.

 

Tối tăm căn gác u huyền

Những toa tàu chạy qua miền Si-be-ri

Chạy đua với lũ ngựa phi

Biết anh cũng chẳng tiếc vì yêu em.

 

Tựa lưng người lái vững bền

Gió là mạng sống gắn liền thương yêu.

 

Tấm kính lắng nghe

 

Con đường hai đứa trong nhau

Vượt qua thử thách, nhịp cầu nhớ nhung

Hương cà phê nối riêng chung

Bao nhiêu khát vọng theo cùng đại đương.

 

Vị trà vấn vít tơ vương

Nụ cười, chiếc lá ta thường đố chơi

Album lưu ảnh đâu rồi

Giấu trên gác mái đặt nơi khó tìm.

 

Sao Mộc nháy với Sao Kim

Tua rua từng sợi nằm im trên sàn

Tóc tơ em chải thẳng hàng

Bên tường thuở ấy muôn vàn sắc hoa.

 

Thì thầm em với thiên nga

Bỗng nhiên vỗ cánh bay qua đỉnh đầu

Đường bay nào tính được đâu

Tới nơi ánh sáng nhiệm màu soi chung.

 

Em mang ghi chú âm thầm

Như làm phép lạ tay cầm thạch anh

Đặt lên môi anh chữa lành

Em như chòm sáng Bảo Bình xa xôi

Hay sợi dây ướt lâu rồi

Và em cũng đã thề bồi bên sông.

 

Nếu đưa anh đến quảng trường

Lá hoa cũng đủ yêu thương gọi về

Dịu dàng yên lặng ta nghe

Cơn lốc loạn nhịp bùa mê chẳng ngờ.

 

Nụ cười mang dáng đồng hồ

Tư trang, nghi lễ đón đưa quay về

Tựa viên đá quý nằm nghe

Chìm trong giấc ngủ câu thề hát ru.

 

Bên anh

 

Bóng tối che phủ con ngươi

Xin đừng nhắc nữa ngậm ngùi tháng năm

Mùi hương ngải cứu ngập tràn

Ngọt ngào dư vị lấp san cho bằng.

 

Đôi môi vừa hé dịu dàng

Ngữ âm đa nghĩa buộc ràng lấy nhau

Bao nhiêu ngôn ngữ bắc cầu

Nụ cười khép lại bền lâu giữ gìn.

 

Bồ câu nhắc để yêu tin

Cảm ơn nghĩa cử loài chim ân cần

Đừng hỏi ngôi sao bên em

Ai từng suy đoán em liền vực sâu.

 

Đội bao gánh nặng trên đầu

Tưởng như đâu có dài lâu tìm về

Em không nhắc lại câu thề

Giấu trong nước mắt tay che bầu trời.

 

Sương mù giăng mắc nơi nơi

Bình yên ban tặng cho người phước ơn

Hành lang ký ức hiện tồn

Tựa như chiếc váy cũ sờn bỏ đi.

 

Dường như đáng trách điều gì

Chớ đùa với lửa nhiều khi đã liều

Tàn tro làm em ho nhiều

Thời gian chẳng đủ bao nhiêu đợi chờ.

 

Mặt người thấp thoáng âu lo

Hiện lên vô tận bãi bờ nhân gian

Mang bao hạnh phúc chứa chan

Tình sâu nghĩa nặng ngập tràn trong nhau.

 

Đăng ký

 

Nếu chẳng cần em, hãy để anh

mở hội chợ khi các nhà giao dịch

bán cả màn sương mù mịt vây quanh

từng khao khát những điều ưa thích.

 

Hãy là cuối thu, bầy ong vò vẽ

như cơn lốc đậu vào những trái nho,

các họa sĩ không bao giờ có thể,

dù có bao sắc thái, bảng màu.

 

Xin hãy hiện tồn như nụ hôn đau

trong công viên bên con đường nhỏ

Ngày ấy em mặc một chiếc váy đỏ

Và mang đôi giày có dải ruy băng.

 

Em xõa tóc xua đi cả lũ yêu tinh.

Con quỷ nấp ở đâu tiếp tục rì rầm:

Ai đã ký vào nỗi cô đơn, ngày ấy

Những cái ôm lạnh lùng đã thấy.