Thôi em ở lại – Thơ Lương Sơn

96

Nhà thơ Lương Sơn

 

Nghe em hát khúc mùa Thu

Vòm trời xanh thoang thoáng nắng

Đồng xa – thảm lúa chín vàng

Đã nghe vấn vương hương cốm

Lan vào thanh khiết không gian.

 

Đó đây tiếng chim lảnh lót

Họp đàn trong lá, trong cây

Và làn sương rơi se sẽ

Trong vườn Thu gió heo may.

 

Đã biết thu về rồi đấy

Sao lòng anh cứ bâng khuâng

Mỗi lần lắng nghe em hát

Bài ca Hà Nội mê say.

 

Sớm thu Hà Nội sương mây

Hà Nội – trưa – thu vàng nắng

Hà Nội – chiều thu – hy vọng

Đêm thu Hà Nội… dịu dàng.

 

Thu lung linh ánh hào quang

Thủ đô ngàn năm văn hiến

Thu mang hồn thiêng sông núi

Thắm tươi trong ánh sao cờ.

 

Thu dâng cảm xúc tháng mười

Trời chưa bao giờ xanh thế

Phố chưa bao giờ đẹp thế

Trong ngày giải phóng Thủ đô.

 

Nghe em hát khúc mùa Thu

Bài ca không bao giờ cũ

Như nước sông Hồng sắc đỏ

Thu vào lộng lẫy thủ đô

 

 

 Thôi em ở lại

Thôi em ở lại miền thương nhớ

Mai anh đi – non nước mây trời

Trong anh vẫn một kinh thành Huế

Thuở ấy – bây giờ mây vẫn trôi.

 

Hai chúng ta đã bao nhiêu năm

Chung trang sách trong trướng Quốc học

Thời tuổi trẻ tràn đầy sinh lực

Cuốn ta vào những ước mơ xa.

 

Huế trở thành kỷ niệm trong ta

Những thương nhớ, buồn vui, hạnh phúc

Huế của đau thương – Huế của ngày độc lập

Của tiếng ca vui thắm thiết tình người

 

Nhớ những lâu đài cung điện xưa

Ngai vàng điện ngọc – những triều vua

Tháp cao lăng mộ mờ sương khói

Không gian đồng vọng tiếng chuông chùa.

 

Em rót mời anh ly rượu cay

Rót đi thêm nữa, chén vơi đầy

Mắt em sóng sánh trong ly rượu

Lặng buồn… không nói phút chia tay.

 

Thôi em ở lại với dòng Hương

Với bóng thùy dương với huế thương

Thuyền đưa du khách về muôn nẻo

Hương thạch sương bồ sao vấn vương.

 

Anh đi, lưu giữ miền thương nhớ

Trong dáng hình em mắt đắm nhìn

Trong anh có dáng hình em ở

Xứ Huế hào hoa một cõi thiêng.

 

 

Sa Pa 

Nơi đây dịu mát hơn

Trong những ngày nắng Hạ

Nơi đây hoa tuyết bay

Trong những mùa sương giá.

 

Sa Pa hương sắc hơn

Những điều tôi đã kể

Sa Pa thơ mộng hơn

Những điều tôi đã nghĩ.

 

Núi xanh mờ sương phủ

Rừng đỏ thắm hoa đào 

 Chợ Tình – mùa mận hậu

Gọi trai gái vùng cao.

 

Ai đã hẹn cùng ai

Phiên chợ này xuống núi

Tiếng khèn cứ bâng khuâng

Quyện vào ai bên suối.

 

Có điều chi đắm đuối

Trong khóe mắt làn môi

Ai cười? Ai bối rối?

Đừng về nữa người ơi!

 

Và những ai, những ai?

Trong tiếng khèn, nhạc ngựa

Và áo xiêm rực rỡ

Lượn trong chiều Sa Pa.

 

Hũ rượu cần đưa ra

Gái trai sà đến uống

Men rượu tỏa say nồng

Men tình như lửa đượm.

 

Như con nai tìm bạn

Như con hổ về rừng

Chợ Tình thành điểm hẹn 

Cho bao cặp tình nhân.

 

Ôi Sa Pa thơ mộng

Với Thác Bạc Cầu Mây

Với hương rừng thơm thảo 

Và tình người đắm say.

 

Tôi đi xa không thể 

Quên thành phố Sa Pa

Đi suốt đời tôi vẫn 

Nhớ mãi một bài ca.

 

Thành phố trong sương ấy…

Ôi! Sa Pa của ta.

L.S