Thư cho em – Thơ Hồ Loan

1019


Tác giả Hồ Loan.

Đi qua mùa đông

Em đi qua mùa đông
băng những cánh đồng sương giăng bàng bạc
nơi thăm thẳm đêm đen còn vọng về câu hát
thảng thốt vỡ oà xa xót Vạc tìm con.

Thương gốc rạ già cứa rách gót chân son
trách đám cỏ may ưa chi trò đan áo
để kiệu hoa vội vàng đưa người về xóm Đạo
mặc bến sông chờ
lau tang tóc một triền đê.

Em dại khờ gói lòng mình vào mảnh trăng quê
mà tròn khuyết vụng về
cho câu thề lạc trong đêm run run mái đẩy
hội hoa Đăng ai đánh rơi niềm tin
giấc mơ thôi bỏng cháy
tự huyễn hoặc mình
rồi giấu sóng tận đáy sông.

Em ru mình
qua nốt những ngày đông.

Một chuyện tình

Bữa nọ ta về qua phố
Tìm em thuở buộc đuôi gà
Ngõ quen, tường rêu phủ kín
Tịnh không còn đôi cánh hoa.

Ngẫm tình ngắn như giấc mộng
Mà đời dài nỗi xót xa
Ta họa vào dòng kí ức
Một em buổi ấy ngọc ngà.

Ta chạm vào em đáy mắt
Rưng rưng chực đổ mưa chiều
Bờ môi dịu dàng e ấp
Lạc rồi ôi trái tim phiêu.

Khẽ chạm vào em suối tóc
Cuộn cuồng giông bão lòng ta
Đành thôi gói vào tim nhỏ
Ai hay buổi ấy trăng tà.

Gió sương chân trần chớm mỏi
Bức đời – mực cạn nghiên khô
Vẽ em – đôi lần dang dở
Lao xao tựa sóng xô bờ.

Buồn thay trăng chiều cũng tạnh
Hoa phai từ độ xuân nồng
Gặp em bời bời cổ tích
Đời lặng lờ như nhánh sông.

Muốn ôm cả trời xưa ấy
“Em nay gái đã có chồng
Van anh hãy tìm duyên khác
Đừng chờ em nữa được không?”

Miên man đôi dòng thơ cũ
Ta đem tình ấy hoá vàng
Ta chôn em vào cơn ngủ
Nói cười mà dạ mang mang…

Thư cho em

Dế này!
hay em đừng gối vào cơn nhớ
kẻo giật mình vỡ cả chiêm bao
biết gào bỏng lòng mùa vẫn xanh xao
nên đôi lần dỗi hờn muốn ẩn lòng đất mẹ.

Em nghe gì không
đọt cỏ mầm đang cựa mình khe khẽ
đón giọt sương mai tặng em.

Có đoản ca mùa xuân em vẫn hát đêm đêm
chị bọc trong khăn tay lén ủ vào lòng phố
cung thương đang ngân ai đang tay chùng phím
lỗi do đêm ấy trăng gầy?

Chị giận mình chẳng buộc được heo may
nên lặng nhìn xanh xao cả mùa em,
cả phố
chị nghe thu vỡ trên từng lá đổ
ai mang đông giá về đây.

Dế à!
em biết không đọt cỏ mật vẫn ngậm sương mỗi sớm mai
ngoan nào vươn vai dậy uống từng tia nắng sớm
giăng lại cung yêu ai nhỡ tay chùng phím
môi xinh hát khúc xuân nồng.

(Dế à, ngoan nốt lần này em nhé, được không?)

H.L