Thương khúc đồng dao – Thơ Hà Sáu

443

Nhà thơ Hà Sáu

Thả diều

Chiều nghiêng thả ngọn gió nồm

Lụa mềm thảm cỏ mượt mà lúa xanh

Cánh diều hớn hở bay lên

Chao nghiêng.

Bóng nắng chông chênh sóng lùa

 

Tròn xoe.

Đôi mắt em cười

Cánh diều tung gió giữa trời mênh mông

Bay lên mơ ước trong lòng

Dang đôi cánh mỏng tuổi hồng ấp yêu

 

Gió căng.

Căng sợi nắng chiều

Bờ mây nhuộm tím cánh diều bay bay

Muốn làm tri kỷ tri âm

Của mây, của gió, của ông mặt trời

 

Cánh diều màu bé thơ ơi

Ngồi trên cánh gió hát lời đồng dao

Rằng cho một điều ước ao

Thì em vẫn chọn bay cao cánh diều

 

 

Mở cày (1)

Mặt trời còn đặng cây sào

Mây trôi ngược sóng núi cao gọi về

Khói lam chiều dệt tranh quê

Cầu vồng ôm gió mãi mê ngôn tình

 

Thần nông mầu nhiệm hiển linh

Lệ làng cúng tổ mục đồng hằng niên

Mưa móc ân sủng tịch điền

Đường cày nhát cuốc hậu hiền khai cơ

 

Cha đi từ sáng tinh mơ

Em còn ngái ngủ bên bờ sương giăng

Lối mòn soi bóng mờ trăng

Âm thầm đếm bước nhọc nhằn bàn chân

 

Cha già gạo cội nông dân

Cùng trâu bè bạn ân cần sớm hôm

Đông heo bấc, hè phơn nồm

Biền sâu ruộng cạn, đồng cam luống cày

 

Theo bầy về tổ chim bay

Trâu kêu “nghé ngọ…” cuối ngày dở dang

Chuồn chuồn hạ thấp bay ngang

Mở cày sớm buổi kẻo rằng gặp mưa

 

Vành tai ánh mắt đong đưa

Môi trâu hớn hở tôi vừa đến nơi

Vuốt đầu cởi ách (2) xong rồi

Thong dong trâu chở tôi ngồi trên lưng

 

Sợi mưa chiều thả lưng chừng

Giọt dài giọt vắn ướt lưng cha còng

Con đường thẳng.

Cha đường vòng

Chiều dài sương nắng cha đong bằng mười

 

Tôi vui cha cũng khẽ cười

Giao hòa đồng cảm nối đuôi trâu về

Cha! Giờ biền biệt sơn khê

Nhớ thương ngày ấy…

Chiều quê mở cày.

(1) tháo gở ách, nài dừng buổi cày cho trâu

(2) ách: dụng cụ cài vào cổ của trâu để cày

 

 

Áo dài mẹ mặc năm xưa

Chiếc áo dài mẹ mặc năm xưa

Màu xanh của trời, màu nâu của đất

Là di sản đời con,

là hồn thiêng gia bảo

Phấp phới đôi tà, năm tháng chở che

 

Chiếc áo dài mẹ dệt năm xưa

Bằng lụa tơ tằm Phú Bông, Gò Nỗi (1)

Canh cửi thâu đêm luồn mành mắc sợi

Thấm vào mũi chỉ đường tơ,

tình đất tình người

 

Chiếc áo dài mẹ mặc năm xưa

Bằng lụa tơ tằm tự tay mẹ dệt

Mượt như khúc sông, mềm như cánh võng

Êm ả đong đưa

ru chợ Vải(2) buổi trưa hè

 

Chiếc áo dài mẹ mặc năm xưa

Bằng sợi vải thô của thời bao cấp

Đẹp như bà tiên trong vườn cổ tích

Làm lễ cưới thằng con trai lấy vợ trong làng

 

Áo dài mẹ mặc năm xưa

Nhuộm mây màu tím,

nhuộm mưa màu hồng

Thêu hoa dệt gấm non sông

Qua miền di sản bão giông cuộc đời

 

Rưng rưng hai hàng lệ rơi

Dung dị tuyệt vời áo mẹ năm xưa

H.S

– Tên làng, vùng ở Điện Bàn trồng dâu nuôi tằm thời xưa

– Chợ Vải làng Thanh Quýt ngày xưa nay là xã Điện Thắng Trung, Điện Bàn, Quảng Nam