Tiếc gì vạt nắng bên song – Thơ Việt Nga

664

Tác giả Việt Nga 

 

Vẩn vơ

Lá rơi…

         Không phải tại mình

Mà chân chẳng thể vô tình bước qua

Lặng người trước những phôi pha

Vừa bình minh đã chiều tà thế ư?

 

Cho người cũ 

Đoạn đường cùng đi ngắn ngủi

Cũng đủ ngọt, chua, mặn nồng

Cùng nhau ươm bao mơ ước

Để rồi tay trắng như không…

 

Trách nhau làm gì người ạ

Nợ duyên chỉ bấy nhiêu dòng

Mây bay về khung trời lạ

Tiếc gì vạt nắng bên song

 

Rồi ra hoa hoa, lá lá

Chuyện xưa như nước chân cầu

Ngậm ngùi cũng không níu được

Thì đành buông bỏ cho nhau

 

Đã từng đắm say đến thế

Mà ra người dưng thế này

Không đau, chỉ là nói dối

Cho đời bớt một thơ ngây…

 

Mai này rẽ sang lối khác

Lại yêu như thể chưa từng

Gói lại ngày xưa người ạ

Ngang trời…

Mây trắng…

Rưng rưng…

 

Áo cũ

Mặc lại tấm áo cũ

Chợt thấy lòng buồn tênh

Bao nhiêu là năm tháng

Lặn trong từng đường kim

 

Đã từng là áo mới

Đã từng bao hân hoan

Đã từng bao ngóng đợi

Đã biết bao nồng nàn…

 

Trên tay là ký ức

Trên tay là tàn phai

Em có như áo cũ

Nhạt màu trong tim ai?

V.N