Tiễn nhau một cơn mưa hồng – Thơ Hoàng Chẫm

Nhà thơ Hoàng Chẫm

 

Bên một nguồn cơn

Nguồn cơn em – cởi mùa thu 

Cho đêm trần trụi bóng mù sương xa

Thơm lây cả một lòng hoa

Vùi sâu trái mộng một hòa tan nhau

 

Nguồn cơn – như bóng ngàn lau 

Một ngần ấy cũng trước sau tìm về 

Nửa chừng xuân một cơn mê 

Ôm lòng đi giữa bộn bề riêng mang 

 

Nguồn cơn – ngày tháng võ vàng 

Thuở bay khăn áo sang ngang mất rồi 

Chong đêm cạn chút bồi hồi 

Biệt ly từ ấy đành thôi muộn màng.

09-09

 

Có lần nào em quên

Thu đã cũ chưa em

Màu hoa vàng độ ấy

Rụng cả chiều nung nấu

Môi ướt một khát thèm

 

Có lần nào em quên 

Lá ngủ yên thềm vắng

Vòng tay cong trầm lắng 

Áo lụa nâng chiều lên

 

Thu vẫn một hoài mong

Xa từ ngày dâu bể

Đôi bờ… em mới kể

Nỗi nhớ đã rêu rong 

 

Em còn đó ngày xưa 

Hương yêu mùa trăng vỡ

Qua đi từng trăn trở 

Em như một cơn mưa!

 

 

 Rộng một trời thu

Thu bay… tình còn ở lại

Xa rồi con phố đầu đông

Người đi mang hồn cỏ dại

Tiễn nhau một cơn mưa hồng

 

Bên hồ bóng nghiêng trầm lắng 

Cuối thu trời rộng bên nhau

Tìm ai từ trong xa vắng 

Dường như lá cũng úa nhàu

 

Em gánh mùa thu về muộn

Đường về một nẻo khôi nguyên 

Hư vô chốn đời gió cuốn

Nặng lòng khăn áo thuyền quyên

 

Ru tình mấy lời độ lượng 

Tiễn nhau cõng một trời thu

Trốn tìm trăm năm nghiệp chướng 

Em khuất xa giữa sương mù 

 

Phố xa mắt ai gợn sóng

Vòng tay níu giữ thu mơ

Ngược chiều còn thương hình bóng 

Chiều nhau… thôi hết chơ vơ.

 

Thu trong niềm nhớ 

Xa một ngày ta bỗng nhớ chơi vơi 

Phiến lá đau bởi mùa thu về tới 

Hồn thạch thảo vương nét buồn trên lối 

Buổi tương phùng sâu lắng bóng ngàn khơi

 

Người gọi người bên khúc hát không tên 

Cung đàn lỡ nhịp tình nốt trầm lạc giọng

Khúc luân vũ đưa em xa vời… xa cơn mộng

Vừa khuy cài tay ươm nụ bóng tình lên 

 

Như chiếc lá trong chiều nghiêng chao phố vàng thu

Một chặng dài áo lụa khuất mờ lòng… nông nỗi 

Chưa đánh mất em cũng 

đành thôi như mắc nợ 

Lỗi hẹn mùa đếm đốt tay ngày tháng phiêu du.

H.C