Tiếng chim hót rơi buồn trên ngọn cỏ – Thơ Trần Văn Thọ

18

Tác giả Trần Văn Thọ

 

Dòng sông khát  

Anh lặng lẽ như một cơn mưa nhỏ

Qua vườn em thành vệt nhớ muộn màng

Tiếng chim hót rơi buồn trên ngọn cỏ

Mới ngọt ngào thoáng chốc đã mênh mang

 

Anh cũng chỉ là dòng sông cạn kiệt

Chắt chiu đời không chở nặng phù sa

Xa bờ em để một đời hối tiếc

Mùa Thu xưa chôn dấu nhớ nhạt nhòa

 

Rồi anh cũng sẽ trở thành dĩ vãng

Mà dòng sông vẫn khao khát mưa chiều

Những câu thơ cũng đến ngày hỏa táng

Tro tàn thơ còn âm ỉ lời yêu

 

Em đuổi bắt “mặt trời con”

Một mình trước biển

Chiều rụng dưới chân em

Cát trắng phau và biển im lìm

Em đuổi theo một bông hoa lông chông

lăn tròn trên cát

những “mặt trời con” gai góc

nghịch đùa cát biển chiều buông

 

Em không ngăn được gió

Em không ngăn được cát

Em chơi trò đuổi bắt

Chẳng thể nào chạm được “mặt trời con”

 

Mới bình mình chừ đã khoác áo hoàng hôn

Đôi môi em xinh chừ sắp úa tàn

Em có nghe biển trần tình những lời vụng dại

Cát phủ dụ đôi chân em tê tái

Em lạc mình trong cõi hỗn mang

 

Tôi chờ em mắt đỏ hoàng hôn

Những bông hoa lông chông vẫn lăn tròn trên cát

 

Lạc 

Rừng thu khép lá lạc tiếng chim

Thương đôi “cuốc cuốc” lạc nhau tìm

Vầng trăng trôi lạc đêm huyễn hoặc

Anh chẳng bao giờ để lạc em

T.V.T