Tiếng mẹ trưa hè – Chùm thơ Ninh Giang Thu Cúc

39

(Vanchuongphuongnam.vn) – Đường trần chân cứng đá mềm/ Thương sao tiếng mẹ ngọt êm trưa hè…

Tiếng mẹ trưa hè

Hoang sơ nhịp bước thu buồn

Đôi bờ lau lách khói sương giang hà

Bạc màu nếp áo hào hoa

Nghe thiên thu lạnh nẻo xa phiêu bồng

Thương sao ngọn lửa bếp hồng

Được chăng xin chút ấm nồng chiều mưa

Tìm dư hương thuở xa xưa

Tìm hình bóng mẹ sớm trưa bên thềm

Đường trần chân cứng đá mềm

Thương sao tiếng mẹ ngọt êm trưa hè.

 

Đêm

 

Con vọng tưởng quê nhà đêm trắng lạnh

Hoa cau thơm còn rụng lối đi quen

Cây thanh trà còn treo trái bên thềm

Hoa khế tím còn vương trên áo mẹ

Con tha phương sớm chiều đau dâu bể

Gót phiêu bồng tứa máu lạnh quay về

Có còn ai chờ đón ở ven đê

Hoàng hôn hát cỏ hoa cười rạng rỡ

Chú dế mèn rụng càng run rẩy thở

Ai dang tay đỡ nhẹ vuốt ve êm

Con thèm kêu một tiếng Mẹ trong đêm

Vùng ngực ấm ơn cội nguồn thánh địa

Mẹ đâu rồi ước mong thành vô nghĩa

Niềm cô đơn tuyệt đỉnh dễ ai chia

Con lặng thầm ngẩng mặt hứng sương khuya

Trăng sao tắt nhạc trời buông dấu lặng

 

Phiên bản

 

Ngày xưa tháng lương đầu con biếu mẹ

Gói trà thơm cùng hộp bánh trung thu

Mẹ mỉm cười mắt thoáng âm u

Mi chớp nhẹ tròng đoanh giọt đọng

Mẹ mãn nguyện bởi vẹn tròn ước vọng

Con lớn khôn xuân sắc mẹ phai tàn

Con lớn khôn giờ khắc của ly tan

Ôi quy luật ai dám nào vượt khỏi

Con đi xa mẹ bao chiều mòn mỏi

Bao đợi chờ trông tưởng dấu chân quen.

Nắng xuống chiều lên nhấp nhỏm sau rèm

Tóc xanh thắm mây trời pha trắng muốt

Mẹ một thuở ôm bao điều mơ ước

Con bây giờ khác trước chút nào đâu

Cũng nhớ thương ray rứt trắng canh thâu

Cũng đau đáu ôm niềm vui hội ngộ

Một phiên bản với bao điều vui khổ

Xưa làm con nay làm mẹ nhiệm mầu

Một nhịp cầu cho hai bến gần nhau

Bến hiếu đạo bờ yêu thương tuyệt mỹ.

N.G.T.C