Tiếng vọng thời gian – Thơ Trần Ngọc Phượng

463

  

Nhà thơ Trần Ngọc Phượng 

 

 Tiếng vọng thời gian

Thời gian nếu có bóng hình
Vo tròn nỗi khổ cho mình đỡ đau
Xin đừng mài sắc lưỡi câu
Móc từng tủi nhục chôn sâu đáy bùn

Kéo dài vệt nắng hoàng hôn
Để cho chiều dốc đỡ dồn bước chân
Đi xa rồi cũng về gần
Trời kia, đất nọ quây quần bên nhau

Thời gian hòa quyện sắc màu
Đêm đen, ngày trắng, bạc nâu mái chùa
Một thời bom đạn có thừa
Em về cửa Phật, Nam mô Di đà

Tay lần từng hạt tràng sa
Để anh chớp mắt, sắp qua một đời
Chuông chùa từng tiếng buông rơi
Dùng dằng tiếng mõ, nửa ngồi nửa đi

2020
                            

Giao mùa     

Em  chưa là phù sa

Xum xuê mùa trái quả

Em chỉ là chiếc lá* 

Rơi giữa lòng tay anh

 

Khi chiếc lá còn xanh

Anh ấp vào lồng ngực

Em nghe lòng rạo rực

Như nhựa chuyển lên cành

 

Lúc trời nắng chang chang

Lá che anh mát rượi

Em khát khao mong đợi

Những hạt ngọc mưa rơi

 

Nắng tỏa vàng biển khơi

Nước trong xanh leo lẻo

Chiếc thuyền lá tí tẹo

Chở tình mình mộng du

 

Sáng nay tiếng chim gù

Rủ nhau đi trốn lạnh

Giật mình sương muối trắng

Phủ bạc đầu đôi ta

2017

* Lấy ý từ câu thơ trên mạng

 

 

Bóng đêm

Muốn vùi vào bóng đêm

Những lo toan bận rộn

Lại hiện khuôn mặt em

Tảo tần trong nắng sớm

 

Bóng đêm nhìn rất thật

Không lẫn lộn sắc màu

Đen là đen trời đất

Sáng là sáng trong đầu

 

Đừng sợ nhìn bóng đêm

Hố đen sâu thăm thẳm

Hãy ngước mắt nhìn lên

Sao trời cao lồng lộng

 

Bao dằn vặt khổ đau

Bóng đêm ôm cho hết

Giấc mơ như con tàu

Đến trời xanh lá biếc

 

Ta đi suốt cuộc đời

Đuổi theo miền sáng tối

Rồi cũng về nghỉ ngơi

Trong bóng đêm vời vợi

T.N.P