Tìm lại lời ru – Thơ Nguyễn Thị Hồng Hạnh

425

Tranh minh họa – Tác giả: Vũ Trường Chí

 

Tìm lại lời ru

Lỡ làm rớt mất lời ru

Nên mẹ lặn lội bao thu đi tìm.

Lời nào đọng lại trong tim

Lời nào nặng nhẹ nổi chìm đáy sông.

 

Một đời “gánh gạo theo chồng”

Đò đầy “mẹ vẫn qua sông tháng ngày”

Giọt buồn thấm đẫm đắng cay

Gió sương oằn nặng vai gầy chênh chông.

 

Mưa cho “bong bóng phập phồng”

Giữa đường đứt gánh mẹ không thẹn lòng.

Đau buồn chôn chặt vào trong

Đơn côi cuộc sống đèo bòng nuôi con.

 

Dù cho “sông cạn đá mòn”

Lời ru một thuở tuổi son đâu rồi

Khát khao chỉ một lần thôi

Mẹ tìm lại được một lời ru yêu.

 

 

Hồn quê!

Hồn quê neo đậu trong tim

Xa bao năm vẫn khát tìm về thăm.

Cổng làng tuổi đã bao năm

Rêu phong cổ kính âm thầm đón đưa.

 

Lắng lòng trong tiếng võng đưa

Hàng tre rủ bóng những trưa nắng vàng.

Đàn cò sải cánh bay ngang

Rập rờn sóng lúa đồng làng mướt xanh.

 

Giếng làng lồng ánh trăng thanh

Nơi em soi bóng trở thành gương duyên.

Liêu xiêu dáng mẹ dịu hiền

Những khi mưa gió đứng bên cổng chờ.

 

Chiếc cối xay lúa ngẩn ngơ

Già nua một thuở bây giờ ngủ yên.

Hừng đông ngày mới bừng lên

Vọng tiếng gà gáy nối liền ấu thơ.

 

Hồn quê

níu lại giấc mơ

Là miền thương nhớ

đợi chờ trong tâm.

Ninh Bình, 01/8/2021

N.T.H.H