Tìm thương những dấu rong – Thơ Lê Tuyết Lan

87

Tác giả Lê Tuyết Lan 

 

Vết son trầm     

Tôi có cá cược gì đâu mà thua mất nửa tuổi xanh

Tôi có gởi đâu mà gió mưa phanh từng ngấn trẻ

Làm sao xin chuộc

Nụ cười của thuở đôi mươi?

 

Tôi đã đi đâu trong khúc quanh con đường cong vênh vệt bùn lầy

Giấc mơ không biết bơi

Trong bóng mây ngụp lặn lưng chừng đôi mắt

Tự rã mình trộn lẫn màu với thớ đất nâu

 

Cây cỏ đường xưa còn giữ những câu chuyện vừa đỏ hỏn

Bạn bè ngày xưa tôi nhớ trong từng ánh mắt giòn nguyên

Những phố phường với màu xanh vẫn vẹn

Khao khát in qua những cơn nắng rực lòng

 

Kí ức thanh xuân rít rào qua kẽ tóc

Ru hồn về những góc mơ xa

Những lần thương nhớ quê người ta

Những lần mình đã cạ mình

Với tiếng nấc mênh mông

 

Tìm thương những dấu rong

Đã qua khỏi ngọn ngồng tháng năm

Đêm đêm xoa lấy vết trầm

Nghe ngày gọi

Chiếc mầm ly xuân

 

Cái ôm của giọt nước

Tôi về

Co mình trong bóng nước

Nghe mặn nồng chảy dài qua đường tơ kẽ tóc

Góc răng rưng rưng bong tróc

Tưởng đã vỡ – vô chừng tựa vết son

 

Xiết mình từng ngón con con

Nghe trong màu nước

Vết loang riêng – cuối cùng

Chạm cánh hoa rã rùng

Có gì để dấu lạ lùng chiếc xuân

 

Còn những giọt lưng

Vòng tay ôm lấy phía cong lạnh lùng

 xoa lấy xoa cùng

Những ghồ ghề năm tháng

Bập bùng lửa thêu

 

Chảy mình từng giọt cô liêu

Góc trọ người đã buồn thiu

Quá mùa.

25/8/2020

 

Sông trinh nữ

Dòng sông nào vô nghì để chảy mãi ngàn khơi

Con sông từ thuở khai hoang đã trở thành bao la gió trở

Trinh tiết bao lâu để không bỡ ngỡ mỗi lần thuyền ghe quạt sóng

Để hơi thở còn nguyên như thuở đất nằm son

 

Con nước vẫn đưa tiễn những giấc mòn đã nghỉ

Dâng trọn lòng vẫn hoen rỉ màu cánh chim di

Nước sông đục ngầu phơi bùn đen, máu đỏ

Nhường giọt trong cho khóe mắt long đong

 

Dòng sông chảy dấn đời qua ngã ba ngã bảy

Còn đâu xuân xanh mà cây cỏ rêu bờ

Còn đâu mộng đợi chờ

Hồn neo giữ mãi một bến bờ-cố nhân

 

Ai cũng muốn khai hoang mở đất

Thì mộng làm gì giọt trinh tiết

Sông đau

 

Ai cũng rồi như dòng sông chảy siết hoài ra biển

Nhân gian vô thường

Rít mục khúc vấn vương

L.T.L