Tình em đã nghẹn phân bua – Thơ Trần Văn Thái

429

Tác giả Trần Văn Thái 

 

Chiếc lá mỏng manh

Anh về nhặt lá cuối thu

Đếm từng nỗi nhớ thương bù tình em

Bao ngày vàng úa lấm lem

Cất trong kỷ niệm quên thèm mở ra

 

Đường về nhạt nắng chiều tà

Bâng khuâng nhìn lá xót xa uổng đời

Yêu đương còn nợ người ơi

Tình như chiếc lá chưa rơi đúng mùa

 

Phôi pha cũng bởi gió lùa

Tình em đã nghẹn phân bua làm gì

Thôi thì để gió cuốn đi

Khắc ghi niềm nhớ mỗi khi em buồn

 

Lá sầu xơ xác chiều buông

Bơ vơ từng giọt thu tuôn thành dòng

Suối tình thắm ướt trong lòng

Cô đơn chớm lạnh mùa đông quay về. 

 

Mỏng manh chiếc lá miền quê

Cành khô trụi lá tỉ tê nỗi niềm

Vắng anh lá nhớ buồn thêm

Anh về lá rụng bên thềm nhà xưa.

TP Trà Vinh 02/11/2020

 

Vương vấn mùa thu

Thu nhuộm cho nắng màu vàng

Vàng thêm chút nữa thu tàn khó phai

Mây chiều bịn rịn rồi bay

Sắc thu màu nhớ đến ngày phải xa.

 

Thu giận đông lắm đó đa

Tiết trời chưa lạnh sao mà mùa trao

Bên hiên gió cũng thì thào

Lá rơi chưa hết nghẹn ngào hương thu.

 

Cuối mùa văng vẳng lời ru

Đường xưa lối cũ mù u rụng đầy

Giọt sầu giọt nhớ đợi đây

Gió đông gặp lại bỏ mây ngỡ ngàng.

 

Hoàng hôn rơi xuống chiều tàn

Rừng hoang nối tiếc lá vàng bơ vơ

Còn thương em hãy ráng chờ

Yêu mùa thu tới làm thơ tặng đời.

15/10/2020

 

Cuối thu    

Cuối thu một chút nắng vàng

Lá rơi xào xạc, ngỡ ngàng em qua

Bâng khuâng lại nhớ người ta

Người dưng khác họ sao mà nhớ thương.

 

Dịu dàng sợi nắng còn vương

Dư âm hoa cải chút hương chiều tà

Gió hững hờ, lá bay xa

Vô tình lại nhớ thiết tha đợi người.

 

Thu tàn lác đác lá rơi

Mây bay lãng đãng chân trời mùa sang

Vô hồn anh nhặt lá vàng

Chờ đông sưởi ấm, lạnh mang một đời.

06/10/2020

T.V.T