Tôi-con bống xõa vây bơ vơ nằm nhớ tổ – Thơ Võ Tấn Cường

172

Nhà thơ Võ Tấn Cường 

 

Thơ viết ngày vía thần tài 

Ngày vía Thần Tài

Tôi viết tặng người bài thơ

Tự an ủi

Vàng – tâm – hồn óng ánh

Lung linh miền ảo ảnh

Bài thơ – đóa hoa hàm tiếu

Hé nở không gian xanh

Hé nở giữa tim yêu

Nở giữa mùa bão giông

Nở giữa mùa bất an

 

Ngày vía Thần Tài

Người tặng người những thỏi vàng lấp lánh

Đèn vàng

Da vàng

Mắt vàng

Hồn người bạc thếch

Màu vôi bạc nghĩa nhân…

 

Ngày vía Thần Tài

Bài thơ bay vào không gian ảo

Chớp lóa cõi tịnh tâm

Những thỏi vàng chói lóa

Đâm vào hồn tôi vết thương vô hình.

Mỹ Tho, 21/02/2021

 

 

Thanh xuân ơi! 

Chiều rỗng túi

Rơi rụng tuổi xuân

Rút ATM một nắm tiền

Rút góc hồn chút tiếc nuối

Tự hỏi tôi

Tự hỏi người xưa

Đi hỏi mua gió mây

Đi hỏi mua cỏ lá

Thanh xuân tôi ở đâu

Thanh xuân tôi lưu lạc

Ở chốn nào…

 

Em nắm giữ tuổi thanh xuân của tôi thuở hai cọng cỏ gà chọi nhau làm đau sắc biếc

Cái liếc mắt đa tình rơi rụng mấy liềm trăng

Em nắm giữ tuổi thanh xuân của tôi thuở nụ hôn nhuốm mùi tục lụy

Gót chân thon quay lối rẽ thiên đàng

Tình yêu ra đi như dòng nước

Trong nửa đời đục mấy khúc phù sinh

Tình yêu ra đi như khúc ca lạc mùa gió chướng

Thổi bạc mặt người nhạt thếch nghĩa nhân

Tôi vẫn biết mùa qua không trở lại

Sao vẫn mơ hái lộc biếc cùng người

Tôi vẫn biết nụ hôn thời vụng dại

Không thể mua bằng châu báu bạc tiền

Tôi vẫn khóc thầm vùng tiếc nuối

Gọi khung trời thơ ấu mộng thanh xuân…

 

Thanh xuân tôi trôi dạt chốn nào

Tình yêu mùa khát

Một nắm tiền

Chút tiếc nuối

Đành gửi gió gửi mây

Gửi vào ký tự trắng

Ảo ảnh thơ ngây.

 

 

Phận hoa 

Phố hoa

Những đóa hoa nở miền câm lặng

Lạnh câm những đôi mắt mù màu

Người bán hoa ngồi trên đống lửa

Cái đẹp lỡ thì

Lầm lũi bóng thời gian

Hoa không trú ngụ mái nhà hạnh phúc

Hoa không có lối về

Những chiếc gậy quất nát tan cánh mỏng nhụy vàng

Tung tóe giọt máu hoa miền băng giá

 

Hoa ơi!

Thời đại đóng cửa tâm hồn tìm bình an

Thời đại khẩu trang che nụ cười e ấp

Sự sống mong manh

Cái chết rình rập

Đồng tiền lên ngôi

Cái đẹp mất giá…

 

Ôi! Phận hoa Xuân

Hương lưu lạc

Hương bi thương

Chôn huyệt mộ thời gian

Tôi thương phận hoa

Tái sinh miền đất lạnh

Hoa ơi! Bài thơ an táng nỗi niềm.

02/2021

 

Sông Tiền – Giấc mơ mùa nước đỏ

Những ngày tôi xa quê sông Tiền chảy dọc miền thương nhớ

Sông Tiền quặn đỏ phù sa sinh sôi trĩu oằn mùa trái ngọt

Tôi nợ sông mảnh hồn mát ngọt phù sa trưa hè khát bỏng

Tôi nợ sông vệt bùn móng chân bước hụt miền thị thành phù phiếm

Tôi nợ sông giấc mơ bầy cá ngủ yên mắt lưới căng đầy no ấm

Mắt con thuyền thao thức đỏ ráng chiều mơ chân trời tĩnh lặng

Phù sa đỏ hay nước mắt em đỏ khoảng trời ngóng đợi?

 

Sông Tiền ơi!

Tôi mơ gương mặt sông ửng đỏ nhan sắc mùa yêu

Tôi mơ cánh buồm đỏ thắm báo hiệu bình yên

Tôi mơ giọt máu loang đỏ ráng chiều đau đáu

Sông Tiền quặn mình đau khúc ruột ly hương

 

Sông Tiền ơi!

Sông chảy xuôi thương nhớ chảy ngược lòng tôi

Tôi trở về bến sông

Úp mặt phù sa mơ hoa tím lục bình tương tư con sóng

Em theo con thuyền trôi về miền mây trắng cổ tích

Tôi-con bống xõa vây bơ vơ nằm nhớ tổ

Thao thức cùng sông hồn chia muôn nhánh nhớ âm thầm.

 

 

Mắt biển Ba Tri 

             Tặng Phan Tấn Hà

Chiều biển Ba Tri

Phía xa những chú cò trắng Vàm Hồ điểm xuyết xanh thẳm bầu trời

Chở giấc mơ ấu thơ về miền xa vắng

 

Đôi mắt biển Ba Tri nhìn tôi đăm đắm

Như mắt mẹ hiền từ bao dung lòng biển thẳm

Đôi mắt cụ Đồ Chiểu nhìn tôi từ phía đền thờ linh thiêng

Cái nhìn mặn mòi muối biển

Cái nhìn nhân nghĩa xuyên thấu linh hồn

Biển ru tôi điệu nói thơ Lục Vân Tiên sang sảng

Biển ru tôi khúc bi tráng thời cha ông mở cõi

Biển ru tôi điệu dạt dào giọng người thương bến đợi

Biển ru tôi giọng ầu ơ chiếc võng chao nghiêng bóng hàng dừa xanh mát

Tôi lịm trong giấc mơ đôi mắt biển mặn mòi

Tôi lịm trong lời ru thuở xa xăm ngọt lịm…

 

Ơi! Mắt biển Ba Tri

Nhìn thấu lòng tôi xát muối linh hồn.

V.T.C