Tôi đang giữa ngàn sao – Chùm thơ của Thế Thanh

406

(Vanchuongphuongnam.vn) – Giữa thế giới có tình yêu mãnh liệt / Như vườn cây yêu nắng đẹp trên cao / Rồi ngày mai, trái chín, hương ngọt ngào / Thì nhân, quả cũng là điều dễ hiểu…


Tác giả Thế Thanh.

Mùa đông thật dài

Tôi không thể chạm vào hai hồ nước

Có một dãy núi chắn ngang

Hồ có thể cạn núi có thể cao

Dưới núi là hố sâu với muôn vàn bão tố

Tôi đi cũng đi theo

Tôi nói cũng nói theo

Tôi khóc cũng khóc theo

Tôi thở cũng bắt chước

Khi tôi băng qua cánh đồng xanh đầy gió mát

Tất cả đều hạnh phúc

Khi đi qua gành đá núi cao biển lớn

Tôi khóc mọi thứ đều như bị thương

Khi rừng cây tôi trồng xanh tốt

Đầy tiếng chim ca

Khi cây đầy tuyết phủ

Dòng sông chạy giữa lòng tôi băng đá

Người bạn thân nhất lúc này cũng muốn ngủ

Tiếng đập yếu ớt

Truyền tin cho tôi để chuẩn bị những ngày tháng cuối cùng

Tôi cùng bạn bè sống những mùa đông dài dằng dặc.

Nhánh đông

Cây mở lớp tế bào hít thở không khí

Nhìn về hoàng hôn

Những con ngựa bạch mã chạy qua suối nước cạn

Bọt bay tung toé

Nhìn về vườn hoa từng cánh dính đầy tuyết trắng

Dòng nước lạnh chảy từ ngọn tới gốc

Hồ nước bồng bềnh

Con hưu ngơ ngác

Một mũi tên xuyên vào lá cắm lên thân cây

Tiếng hát cô gái đang cắn chỉ

Chiếc võng đung đưa

Vệt Hồng hoàng hôn trời chảy máu

Nhánh cây đông đang vươn lên mạnh mẽ

Từ đó chẳng thể có hai cây

Chỉ còn thấy lá đông rụng hết.

Đảo lửa

Đứng giữa hai hoàn đảo lửa

Nhìn thấy tia khói đen thẳng vút lên trời

Trên con đường phía trước

***

Một đám nai tơ ngơ ngác

Một đàn hổ mắt long sòng sọc

Một đàn chuột gặm nhấm

Một đàn sói ranh mãnh

***

Phía trên vầng dương sáng ngời

Đến khu rừng đen

Những rễ cây tua tủa màu đen

Bầu trời tối sạm

Tôi không biết lối ra

Đứng trên đỉnh cao nhất

Nhìn về phía xa xa

Qua lăng kính những giọt sương

Tôi không còn là chính tôi

***

Ai bán nụ cười cho tôi mua…?!

Đảo lửa sẽ tắt.

Tôi đang giữa ngàn sao

Tôi đứng giữa ngàn ngôi sao sáng

Cùng mặt trăng chuyện trò đêm nay

Chuyện ngày hôm qua dở và hay

Trăng cười tôi, “tôi còn tròn còn khuyết”

***

Giữa thế giới có tình yêu mãnh liệt

Như vườn cây yêu nắng đẹp trên cao

Rồi ngày mai, trái chín, hương ngọt ngào

Thì nhân, quả cũng là điều dễ hiểu

***

Có khi tưởng, tận cùng, nơi cùng cực

Căng trong gân, dòng máu đỏ sục sôi

Rồi lại thấy ánh sáng cuối chân trời

Con đường đi, còn có, nhiều ngã rẽ

***

Chuyện tình yêu, một mình, thất tình lặng lẽ

Có chân tình, san sẻ bớt nỗi buồn

Mỉm cười tươi cuộc sống còn đẹp hơn

Sao bỏ lỡ bao nhiêu điều thú vị

***

Tôi đã đi rồi tôi dần đến

Khi mặt trời còn ở phía sau lưng

Có trăng sao lấp lánh đẹp vô cùng

Cảm ơn trời…! Tôi chẳng cô đơn

***

Xoay một vòng đón bình minh buổi sáng

Uống giọt sương như lá cỏ hồn nhiên

Gió mơn man, xanh biếc khắp mọi miền

Tôi đã biết bình yên sau đêm tối.

T.T