Trầm Thanh Tuấn – Câu thề thắm lá ven đê

1258

 

Nhà thơ trẻ Trầm Thanh Tuấn

 

ĐOẢN KHÚC VỀ LÁ TRẦU

Đoạn đành bỏ lại bến quê.

Sang sông ai thả câu thề trôi xuôi?

Trầu xanh em đã hái rồi.

Bao nhiêu chiếc lá ướt lời nước non?

Gánh trầu nặng, mỏi đời son.

Mẹ già cha yếu em còn phải chăm.

Lá duyên mộng ước xa xăm

Lá sầu lót gối ngàn năm tự tình.

Em về hái lá trầu xanh,

nghe đau đáu lá, nghe mình chông chênh.

Trầu này, trầu đẹp, trầu xinh

trầu này trầu nghĩa trầu tình mời ai?

 

Tiếng rao khắc khoải đường dài…

 

AI VỀ TÌM LẠI HỒN TÔI

 Mùa vàng ở lại với đồng

Mùa em thênh thang phố thị

Anh nâng bông lúa đầy tay

Rưng rưng những ngày mộng mị

 

Bến trăng lung lay câu hát

Còn duyên ai ở ai về?

Giã bạn, miếng trầu đừng vội

Câu thề thắm lá ven đê

 

Em bỏ lại quê ánh mắt

Em bỏ lại quê nụ cười

Bỏ luôn những ngày lặn lội

Mưa chiều ướt vạt áo tơi

 

Lỡ duyên ca dao mùa cũ

Chẳng mong…anh trót thuộc lời

Chẳng mong trèo lên cây bưởi

Vườn cà hái nụ hoa tươi

 

Đường đê sáng nay rộn rã

Ai về nhặt lại tiếng cười

Ai về nhặt lại ánh mắt

Ai về tìm lại hồn tôi?

 

CÕI PHƯỢNG

Em có về cõi phượng,

Nơi bâng khuâng dại khờ.

Cơn mưa nào bất chợt,

Ướt nhòe chiều mộng mơ.

 

Long lanh đôi mắt biếc,

Chạm hoa niên bên thềm.

Tiếng ve thành rưng rứt,

Nhỏ giọt buồn vào tim.

 

Phòng học xưa còn nguyên,

Tiếng cười trong đến lạ!

Giật mình…xa xôi quá!

Đứng đây…ngơ ngác tìm.

 

Cõi phượng vui biết mấy!

Cõi phượng buồn thật đầy,

Em giấu vào cõi phượng,

Cả trời xanh mây bay.

 

Trầm Thanh Tuấn