Trăng nằm lên em – Thơ Trần Thị Bảo Thư 

205

Nhà thơ Trần Thị Bảo Thư  

 

Đêm Trị An nghe sóng

Lời trăng thơm ngát nhụy đài

Ở trong giao hưởng dáng ai ôm đàn…

 

Mắt anh là sóng Trị An

Lòng em bờ đập, nước tràn từ lâu…

 

Tình yêu có phép nhiệm màu

Chân trời xiết chặt vòng nâu tỏ bày.

 

Hương nhài mê mẩn

đêm say

Một mình mà ngỡ trên tay ảo huyền.

 

Rượu thơm ở lại mạn thuyền

Câu thơ xin thả cuối miền đam mê…

 

 

Hoa dâu ngõ cũ

Phải thu không mà ngả vàng lên cải?

Dấu nắng dài hong mấy đận xuân xưa.

Người tới muộn nỗi đợi chờ xa ngái

Tiếng mơ hồ hiên nhà cũ tạnh mưa.

 

Hoa dâu rắc, suốt những đêm trăng sáng

Những đêm trăng chỉ sáng để soi đường.

Vòm cây rợp có nụ hôn ẩn hiện

Có miệng cười đâu đó lẫn vào sương.

 

 

Người đàn bà ru cỏ

Em ôm cỏ dại hát ru

Người ta lại bảo, kìa thu đang về

 

Đêm nao em cắt tóc thề,

Tóc rơi xuống đất ngủ mê đến giờ.

 

Nhà em ở mãi ven đê,

Những đêm giăng sáng, sông quê thắp đèn.

 

Ven sông có một ngôi đền,

Thánh ngồi trên bệ cũng hiền tựa sư.

 

Ra vào có cả ông từ

Khêu đèn đọc tích, thuộc nhừ ngàn năm…

 

Em ru cỏ dại đêm rằm,

Người ta lại bảo, trăng nằm lên em…

 

Sông quê con nước cũng mềm,

Ca dao sắc tựa mảnh liềm cắt sang.

 

Mảnh liềm là chiếc đò ngang,

Chở em về phía lụi tàn cuối đông.

 

Em ru cỏ ở bên sông

Bao nhiêu khờ dại thì ôm vào lòng.

 

 

Mây lục bình

(Tặng N)

Còn chờ chi em hỡi

Về đi thôi Nguyệt ơi

Bến cũ thuyền đi mãi

Rêu bám ghềnh đá rồi

Mùa thu con nước lặng

Mà nỗi buồn chẳng vơi.

 

Về đi em, tựa cửa

Mây thì như lục bình

Sông trời trôi, trôi mãi

Anh ôm đời, lặng thinh.

 

Rồi một ngày nào đó

Anh bỏ quên hồn mình

Lục bình như mây chảy

Lời yêu là câu kinh.

 

Về thôi em Nguyệt nhé

Trăng chưa tròn đêm nay

Bến xưa thu đã rụng

Sương ướt đầm đôi vai

Bao năm rồi màu sắc

Họa áo em chưa dầy…

T.T.B.T

Hội VHNT Đồng Nai