Tri ân thầy cô – Chùm thơ của Nhật Quang

235


Nhà thơ Nhật Quang.

Nỗi buồn hoa giấy 

Cánh hoa tím còn vương trên vạt tóc
Hoa biết khoe duyên, gợi dáng không em
Hay cánh hoa chỉ đua nở bên thềm
Cho nhớ nhung… mỗi chiều anh ngồi ngắm?

Khi chiều về, nhìn màu hoa say đắm
Cửa nhà em sao vẫn đóng, then cài?
Chỉ cành hoa đùa giỡn với nắng phai
Để vấn vương, đêm dài anh gối mộng…

Nhà anh cách nhà em khoảng sân rộng
Mà cớ sao, cứ mơ mộng chiêm bao?
Ước được hái cành hoa giấy anh trao…
Gởi kèm theo nụ hôn đầy thương nhớ!

Rất gần nhau, nhưng yêu thương trắc trở
Có phải tình mình tựa hoa giấy mong manh?
Theo làn gió nhẹ nghiêng rớt bên mành
Để bao chiều lòng anh sầu thổn thức

Anh phong kín niềm yêu vào ký ức
Nghe gió Đông thấm lạnh buốt vai gầy
Anh cúi nhặt cánh hoa tím lắt lay
Ép nhẹ vào trang thơ tình kỷ niệm.

Tri ân thầy cô 

Gió Thu nhè nhẹ rung rinh
Bên khung cửa sổ lung linh nắng hồng
Lật trang vở mới thơm nồng
Con ngồi nắn nót đôi dòng vần thơ

Tấm lòng gửi đến thầy, cô
Người nâng đôi cánh ước mơ… vào đời
Tri ân công sức cao vời
Cho con kiến thức rạng ngời tương lai

Bên trang giáo án miệt mài
Thầy, cô tâm huyết đêm ngày tháng qua
Tận tình lời dạy thiết tha
Cho thế hệ trẻ tiến xa… thành người

Con đò thầm lặng êm trôi
Chở bao khát vọng… rạng ngời hôm nay
Vào đời cuộc sống vui say
Hành trang kiến thức cô, thầy nào quên

Bó hoa hương ngát dịu êm
Vần thơ trìu mến đây niềm biết ơn
Tình cô, thầy mãi sắt son
Ngàn đời ghi khắc lòng con nhớ hoài.

Lục bát mùa Đông

Rã rời gót chạm giá Đông
Mù sương khuất nẻo mênh mông lối về
Đèn vàng, trăng lạnh ủ ê…
Bâng khuâng ký ức… hẹn thề đã phai.

Chờ nhau tháng rộng, năm dài
Lối xưa quạnh vắng gót hài người qua
Hương tình giờ cũng phôi pha
Gối chăn ân ái… thiết tha phai mờ

Gởi buồn vào những vần thơ
Vùi quên kỷ niệm… ngày khờ dại yêu
Hoàng hôn ngả bóng cô xiêu
Sương rơi giá lạnh ngõ chiều vào Đông.

N.Q