Tri kỉ – Truyện ngắn Vũ Đảm

287


Nhà văn Vũ Đảm.

(Vanchuongphuongnam.vn) – Thoại vào thăm một đồng nghiệp cùng cơ quan đang nằm điều trị ở bệnh viện, vừa trò chuyện hỏi thăm được vài câu thì có người phụ nữa đi vào nước mắt chan chứa. Chị van xin có ai thuộc nhóm máu O không hãy bán cho chồng chị đang nằm ở phòng cấp cứu, chồng chị bị tai nạn giao thông mất rất nhiều máu, nếu không tiếp máu kịp thời thì chồng chị sẽ chết mất. Bệnh viện đã liên hệ với Viện huyết học nhưng không còn máu O.

Cứu người như cứu hỏa, Thoại ngồi bật dậy, nói với người phụ nữ anh thuộc nhóm máu O, hãy đưa ngay anh sang phòng cấp cứu. Người phụ nữ thốt lên đầy xúc, nói rằng anh lấy bao nhiêu tiền, vợ chồng chị cũng sẵn sàng trả.

Vào phòng cấp cứu, Thoại được các bác sĩ lấy máu xét nghiệm xem có đúng nhóm O và có bị bệnh truyền nhiễm gì không. Đúng là nhóm máu O, an toàn tuyệt đối. Bác sĩ lấy ở cánh tay Thoại 300 ml máu rồi truyền cho anh Lịch chồng chị.

Hiến máu xong, Thoại nằm nghỉ một tiếng, ăn một tô phở bồi dưỡng, quay lại chào người đồng nghiệp rồi ra về. Thoại không quay lại phòng cấp cứu, sợ người phụ nữ trả tiền máu cho anh. Đây không phải lần đầu tiên anh hiến máu cứu người, đã hai lần anh hiến máu sống trực tiếp và hơn chục lần anh tham gia hiến máu do Hội chữ thập đỏ tổ chức. Với Thoại, giọt máu cho đi thì phúc đức nhận lại.

Cuộc sống mưu sinh của một công chức khiến Thoại đã quên đi vụ hiến máu ở bệnh viện, nhưng một ngày chủ nhật sau đó hai tháng thì căn hộ của anh được đón tiếp vợ chồng Lịch. Lịch đã thoát khỏi thần chết nhờ 300ml máu của Thoại. Hai vợ chồng anh xin địa chỉ nhà riêng của Thoại từ tờ khai hiến máu của anh. Lịch nắm chặt bàn tay Thoại:

– Tôi vô cùng biết ơn anh đã cứu sống tôi, nếu không có anh hiến máu, chắc giờ này tôi đã xanh cỏ.

– Xin lỗi anh, lúc ấy tôi cuống cả lên, chưa kịp thanh toán tiền máu cho anh thì anh đã về. Bây giờ anh tính bao nhiêu vợ chồng tôi sẽ trả đủ.

– Ồ, không tôi hiến máu làm phúc thôi chứ không bán máu.

Năn nỉ mãi chả được, người vợ mở túi xách, lấy cọc tiền năm trăm ngàn, rút ra hai triệu, bảo đây không phải là trả tiền máu mà gọi là có chút quà cho các cháu. Thoại kiên quyết không nhận, khiến Lịch xúc động lắm, cùng tuổi với nhau nên xin được làm bạn tri kỷ cùng Thoại, cùng nhau chia bùi sẻ ngọt. Thoại đồng ý và nhận lời mời của vợ chồng Lịch sẽ đưa vợ con đến nhà vợ chồng Lịch chơi, ăn bữa cơm thân mật.

Vợ chồng Lịch về rồi, Hải – vợ Thoại bảo chồng, thấy cọc tiền to, cứ tưởng vợ lịch sẽ rút ra vài chục triệu để cảm ơn, nào ngờ có hai triệu, anh không lấy là phải. Thoại nói với vợ, cũng có thể cô ấy sợ đưa nhiều tiền thì sẽ xúc phạm đến mình là bán máu trá hình, còn anh không nhận hai triệu không phải anh chê ít, cũng không phải anh chê tiền, nhà mình thuộc diện phải tằn tiện mới đủ sống nhưng mình làm phúc mà nhận tiền thì cái phúc sẽ mất đi. Vả lại biết đâu trong cuộc đời này, có những lúc mình phải nhờ vợ chồng Lịch cái quan trọng hơn. Vợ Thoại lắc đầu, em chả tin.

Nhà của vợ chồng Lịch ở khu biệt thự liền kề, có cả chỗ để ô tô, họ đón vợ chồng Thoại và hai cô con gái thật niềm nở. Vợ Lịch rủ vợ Thoại đi chợ mua đồ ăn về nhà nấu cho vệ sinh chứ ra nhà hàng bây giờ vừa đắt đỏ lại không ngon. Một bữa ăn do chính bàn tay Hải nấu còn vợ Lịch phụ giúp. Mọi khi ăn ở nhà ngon thế mà sao ăn ở ở Lịch, Hải cứ thấy gượng gạo thế nào. Đến khi về đến nhà, bỏ năm quả xoài mà vợ Lịch lấy từ tủ lạnh ra đem biếu thì Hải lại bảo với chồng, chả tin chả nhờ vào cái sự tri kỷ của Lịch được đâu.

Thỉnh thoảng cuối tuần, có ô tô, Lịch lại lái xe mời Thoại đi ăn, cafe sáng. Tính Thoại hay e ngại nên thanh toán trước, Lịch bảo: “Chết chết ai lại thế, tôi mời thì tôi trả chứ sao Thoại lại tranh trả”. Rồi thành thói quen, Thoại thích trả tiền thì Thoại cứ trả, Lịch cũng coi đó như là nghiễm nhiên, mình có công mời, công lái xe thì Thoại trả tiền ăn sáng, cafe sáng cũng chả sao. Một lần đi ăn sáng với Lịch về, Hải hỏi chồng:

– Anh đi ăn sáng, cafe cuối tuần với anh Lịch thì ai trả tiền?

– À, tất nhiên là ân nhân trả.

Hải cười phá lên:

– Anh có tính cả nể, sĩ diện em còn lạ gì. Mấy lần em kiểm tra ví trước khi anh đi ăn sáng, khi về, anh thay quần áo, em đều kiểm lại thấy hao đi một trăm hai mươi ngàn. Có gì mà tính không ra, hai bát phở mỗi bát ba mươi lăm ngàn, vị chi là bảy mươi ngàn; hai ly cafe, mỗi ly hai lăm ngàn, vị chi là năm mươi ngàn; tổng là một trăm hai mươi ngàn.

Nghe vợ nói thế thì Thoại đành chịu, công nhận là Lịch chưa trả một bữa nào. Hải vốn thẳng tính nên nói với chồng, đừng bao giờ rủ cô đến nhà vợ chồng Lịch nữa, có đem ô tô đến đón, cô cũng không đi. Thoại thở dài, đàn bà chỉ biết cái lợi trước mắt mà không tính đến cái lợi lâu dài. Vừa trách móc thầm vợ xong thì điện thoại di động của Thoại đổ chuông, cậu em ở quê báo bố vừa bị đột quỵ đang nằm ở bệnh viện đa khoa tỉnh, phải mổ ngay nếu không sẽ chết hoặc nằm liệt cả đời, hết trăm triệu, anh vay mượn được ở đâu thì vay, sau này anh em chia nhau ra mà trả.

Trời ơi, cả nhà Thoại có bao giờ dư ra nổi mười triệu đâu mà có ngay một trăm triệu. Chợt nhớ đến ân nhân đến tri kỷ Lịch. Thoại gọi điện nói với Lịch về việc bố bị đột quỵ đang nằm cấp cứu quê, hỏi vay vợ chồng Lịch một trăm triệu, trả theo lãi suất ngân hàng cũng được. Nghe Lịch nói, bạn bè thân thiết ai lại đi tính lãi thì Thoại mừng lắm… Nhưng cái mừng thoáng qua khi Lịch nói tiếp: “Tiếc quá, Lịch vừa ném năm mươi tỷ vào khu đất vàng, chỉ sang năm bán sang tay cũng kiếm được hai mươi tỷ lãi. Còn cái sổ tiết kiệm mười tỷ rút lãi ra hàng tháng để tiêu vặt thì đến tháng sau mới đến hạn rút”. 

Thoại tắt máy, không thể ngờ Lịch lại có thể đối xử với mình như thế. Nãy giờ, Hải đã nghe hết câu chuyện qua điện thoại của Thoại, bảo chồng:

– Đã thấy chưa, trên đời này làm gì có tri kỷ.

Thoại vẫn không tin trên đời lại không có tri kỳ, chỉ là vì chưa kiếm được mà thôi. Nhưng giờ thì Thoại phải đi vay cho được một trăm triệu đã. Thoại gọi điện cho thằng bạn học cùng cấp ba đang làm bên ngân hàng hỏi xem có vay thế chấp sổ đỏ được ngay không. Anh bạn bảo giúp được, mang ngay sổ đỏ đến.

Thoại lấy sổ đỏ nhà, dắt xe máy ra, vì phóng vội nên va quyệt vào một người đàn ông rách rưới, anh vội dừng xe hỏi ông có bị sao không? Người đàn ông chỉ ngơ ngác nhìn anh. Một chị ở trong nhà chạy ra xem, thấy không việc gì nói với Thoại:

– Ông này ở khu nhà chị, trước đây giàu có phong lưu lắm, cũng nhà lâu xe hơi, nhưng chỉ vì tin tưởng bạn bè kết nghĩa anh em tri kỷ gì đó nên bị lừa mất hết, đau buồn quá hóa tâm thần hay đi lang thang.

Vừa lúc ấy, điện thoại của Thoại có tin nhắn, anh mở ra xem… là tin nhắn từ máy Lịch: “Ông cho tôi số tài khoản, tôi gửi biếu ông cụ năm trăm ngàn!”. 

V.Đ