Trở mình trong giấc trưa – Thơ Tịnh Bình

133

Tác giả Tịnh Bình 

 

Lưng chừng xuân

Rơi giữa chơi vơi loài mây trắng
Chở cơn mưa đầu tiên ngang qua
Thầm rụng vào khuya hương bưởi muộn
Đêm xõa vành trăng hạ huyền
Lúng liếng làn môi cong…

Vuốt lại những buổi mai tinh khôi
Nghe tiếng lá thầm thì trong gió biếc
Ngỡ mình như trở lại phút hoàn nguyên
Thuở bầy cỏ dại hợp hoan cùng sương sớm

Này hỡi người mở mắt chiêm bao
Vờ giấu bao điều ẩn mật
Phút xao lòng động cánh bướm vừa bay
Trộm nhìn gió đang mơn trớn hương mùa con gái
Gói câu thơ vào lưng chừng xuân viên mãn
Bung cành lộc biếc xôn xao…

 

 

Khúc tháng Tư 

Chờ những bông hoa tím phơi mùa hè lên cây
Đã lâu không thấy tiếng chim treo trên vòm lá xanh
Tiếng hót như làm mềm nắng phố
Như gợi mở khung trời trong veo
Thảng hoặc gương mặt phố nhìn tôi xa lạ
Ô cửa khép mãi trên tầng cao
Khúc tháng Tư ngủ yên loài ve nhỏ
Mặc loài cỏ vô tư xanh xao…

Hình như tiếng phố ú ớ trở mình trong giấc trưa
Bầy mưa rào chân sáo
Tung tăng chạy nhảy rồi lẫn vào đám mây trời vội vã
Hàng trăm lần lặp đi lặp lại
Điệp khúc mùa hè bắt đầu…

Trong giấc mơ vừa tàn hoa mộc miên
Buổi sáng thức dậy ngỡ lồng ngực nở ra tiếng hát
Vắt ngang phố tròn xoe lời chim mềm mại
Tháng Tư độ lượng
Gió mơn man trên khuôn mặt đang rất gần…

 

 

Mưa từ tâm

Từ trong vô lượng kiếp
Tôi quên rồi chính tôi
Thay hình và đổi dạng
Nào hay đâu luân hồi

Sinh sinh rồi diệt diệt
Thiện ác mãi xoay vần
Nào bờ mê bến giác
Ngụp lặn giữa trầm luân

Bao giờ tan huyễn mộng
Tìm ta thuở ban đầu
Âm trầm lời Kinh Phạn
Đưa ta vào huyền sâu…

Những ngày buồn cứ vắng
Những hoàng hôn chậm trôi
Trang đời… Từng trang mới
Hạt từ bi đâm chồi

Cánh đồng tôi khô hạn
Mây gieo mưa từ tâm…

T.B
(Tây Ninh)