Trong anh còn đẫm ướt hương người – Thơ Trần Văn Thọ

141

Tác giả Trần Văn Thọ 

 

Mưa trái mùa 

Ngày em về xứ Quảng trời mưa

Anh nhặt nhạnh niềm vui trên nhành cỏ ướt

Những ưu phiền đi qua

Còn nồng nàn hạnh phúc

Em gửi lại nơi đây

 

Rồi em đi. Xứ Quảng chiều mưa

Mưa trái mùa trớ trêu quái ác

Ta trái nhau đường về

Rưng rưng chực khóc

Bởi trong anh còn đẫm ướt hương người

 

Cơn mưa trái mùa nhớ mãi em ơi

Anh giữ lại nỗi niềm vương trên lối nhỏ

Gom góp chân tình thành mênh mang nỗi nhớ

Đợi em về

Trao gửi hết

Cho em.

 

Đốt lá cuối chiều 

Anh nghiêng

Về phía hoàng hôn

Chạm thu xao xuyến

Lá ngồn ngộn bay

 

Men tình thu muộn mà say

Miên man ký ức đậm dày tên em

Tháng năm khao khát môi mềm

Nhớ nhung khật khưỡng

Vấp thềm rong rêu

Nẻo đời xanh mướt vườn yêu

Thu về đốt lá cuối chiều đợi nhau

 

Mới thôi

 

Mới thôi…
Xuân đã xa rồi
Hạ đang thắp lửa
mảnh trời khô cong
Mùa đi khất thực hương nồng
Ướp xanh lá nhớ… chờ trông em về…

Mới thôi…
Đã phải bùa mê
Khát khao tay nắm…
Môi kề môi nhau
Hoàng hôn chưa kịp úa màu
Đã nghe nhung nhớ đêm sâu sóng lừng…

 

Bất chợt  

Tóc em nhuộm sắc mây chiều

Đôi chân dầu dãi liêu xiêu nắng vàng

Nụ cười em tỏa mênh mang

Lá rơi lối nhỏ chợt bàng hoàng xanh

 

Cuối chiều sợi tóc mong manh

Tình yêu bất chợt mình dành cho nhau

Bất chợt khóc

Bất chợt đau

Tháng năm bất chợt hóa màu tinh khôi

22.6.2019

T.V.T