Trong đêm sông Hàn – Thơ Trương Vạn Thành

965

Nhà thơ Trương Vạn Thành

 

Trong đêm sông Hàn

Thuyền ơi rời bến thật khẽ

Đêm Sông Hàn pha lê

Đôi bờ nạm ngọc

Ánh đèn như sao di

 

Những chiếc cầu trong giấc mê ly

Cầu treo một áng mây hồng

Cầu quay muôn lỉa cầu vồng

Bay lên… lung linh cầu Rồng

 

Qua cầu Thuận Phước đã là biển

Vòi vọi hải đăng

Bát ngát tâm hồn Đà Nẵng

Con tàu vươn xa chân trời sóng

 

Ta nghe dòng sông hát

Khúc đau thương, khúc vui đầy

Kìa những nàng tiên trẩy hội

Du thuyền nhẹ lướt như xe mây

 

Nơi Cầu Cảng Tình Yêu trái tim thắm đỏ

Những nụ hôn bay lên

Tình yêu bấm khóa vào lan can

Ta bấm khóa trái tim ta cùng Đêm Sông Hàn

 

 

Tạm biệt Quy Nhơn 

Tạm biệt nhé Quy Nhơn vịnh ngọc

Mặt trời lên trên cánh núi xanh

Như bóng hồng ngự trên vai áo

Rồi vỡ òa trên ngực sóng long lanh

 

Tạm biệt nhé dừa xanh, cát trắng

Thẩn tha ta dạo gót, chiều vàng

Nghe chầm chậm hương đời dịu ngọt

Em mơ màng, sóng ru khúc tình tang

 

Tạm biệt nhé Tiên sa gành Ráng

Ta tìm đây mõm đá trắng thi nhân

Hồn thơ thả lên trời từ độ ấy

Tim yêu thương rỉ máu dưới trăng ngần

 

Tạm biệt nhé, biết có ngày trở lại

Lâu đài kia trên cát dẫu tan trôi

Tâm hồn ta đã neo vào biển ấy

Với Quy Nhơn thương nhớ, ơi người.

 

 

 Chiều Lăng Cô

Nhấp từng con sóng nhỏ nhoi

Xanh trong leo lẻo, mây trời nhởn nhơ

Ngực trần nà nuột Lăng Cô

Buông cương Bạch Mã, non mờ khói sương

 

Tình rằng gót lữ dặm trường

Đa mang chi để lòng vương vấn nhiều

Giã từ quán lá liêu xiêu

Thu phân đôi ngã tím chiều phân vân

T.V.T