Trong tần ngần đau – Thơ Minh Yến

434

Ảnh minh họa – Nguồn: Internet

 

Cho trọn trang đời

Ráp vần chưa trọn chữ tình
À ơi gãy nhịp gập ghình trong nôi
Yêu thương trái gió trở trời
Tơ se lộn mối buộc đời vào nhau

Dùng dằng chút nghĩa trầu cau
Mà nghiêng ngửa phận

Mà chênh chao đời
Chữ đồng ai xé làm đôi
Chữ đau mẹ nhặt không lời thở than

Đinh ninh hai chữ đá vàng
Rút tơ chung thủy mẹ đan chữ tình
Sớm nâng niu, tối giữ gìn
Mười lăm năm lẻ một mình mẹ khâu.

Vá lành hai mảnh kề nhau
Trêu ngươi tạo hóa lật màu tuổi xuân
Cha nương bóng hạc khuất dần
Giọt thương mẹ cất trong tần ngần đau

Tơ lòng còn được là bao
Gồng người mẹ rút trắng màu thời gian

Cầu tre con bước gian nan
Bàn tay Mẹ dắt tuổi tràn vào mây

 

Nhớ – quên

– Đưa cho mẹ ly nước 

Để mẹ uống thuốc nào! 

– Mẹ ơi, mẹ vừa uống.

Vỗ trán, cười “Vậy sao?”

 

– Bây là con ai thế? 

Đã có chồng hay chưa?

– Ôi, con là dâu mẹ 

Mẹ cưới về khi xưa!

 

– Năm nay ngày giỗ nội

Trùng với ngày mẹ sinh.

Mẹ tròn cả hai mắt

Như gặp chuyện “tày đình”

 

– Hai ngày sao là một

Chắc tụi con nhớ nhầm.

Mẹ lờ mờ không rõ

Chuyện ngày dương, ngày âm!

 

Mẹ trả quên cho nhớ. 

Mẹ trả có về không. 

 

Một tiếng lòng rất lạ 

Vọng về từ mênh mông…

 

Nụ cười của mẹ

Suốt đời vất vả gian lao

Nụ cười của mẹ tắt bao năm rồi

Chỉ còn nước mắt mồ hôi

Oằn lưng mẹ cõng cuộc đời các con

 

Giờ đây sức mỏn hơi mòn

Vẫn đau đáu chuyện cháu con trong lòng

Cánh cò cõng nắng qua sông

Mẹ gồng gánh hết bão giông một mình

 

Nụ cười dù chẳng lung linh

Nhưng gom hết cả ân tình thế gian

Con mong nhận hết đa đoan

Giữ trên môi mẹ mênh mang nụ cười

 

Mãi như thế nhé, mẹ ơi!

Nụ cười của mẹ đất trời của con.

M.Y