Trong tàu điện – Chùm thơ Nguyễn Nho Khiêm

715

(Vanchuongphuongnam.vn) – Một buồi chiều miên man / tàu đi hết mười hai ga rồi vòng trở lại/ hình như mình để quên điều gì trong khoang tàu ấy/ (riêng câu thơ tôi đã nhớ mang về).

Nhà thơ Nguyễn Nho khiêm

Trong tàu điện

 

Một buổi chiều trống hoang

tôi bất chợt ghé nhà ga đi tàu điện Cát Linh

đi để đi không cần thiết về đâu

mua vé, lên tàu, tàu chạy êm ru gió

tàu lướt trên mái nhà xưa

tàu ngang phố cao tầng.

 

Đi để đi, để biết Hà Đông

để nhớ lụa xưa em còn mặc?

tưởng tượng má hồng, cánh đồng vừa gặt

ngôi chùa xa thơm dải yếm bến đò.

 

Tưởng tượng hàng rau chợ làng Yên Nghĩa

em dấu duyên trong sợi nắng đầu mùa

nụ cười hoa như vừa qua sông Nhuệ

Hà Đông – Hà Đông phương ấy nắng vàng.

 

Một buồi chiều miên man

tàu đi hết mười hai ga rồi vòng trở lại

hình như mình để quên điều gì trong khoang tàu ấy

(riêng câu thơ tôi đã nhớ mang về).

 

Thơ buổi sáng

 

Sáng, biển nắng gắt

Chiều, núi mưa giông

Trong vùng mây rong ruổi

Nắng mưa quay lòng vòng.

 

Thời gian tròn, cứ thế

Chạy quanh một mặt trời

Mặt trời tròn, cứ thế

Quanh thiên hà rong chơi.

 

Sáu mươi năm cuộc đời

Một vòng tròn be bé

Buổi sáng về tắm nắng

Buổi chiều đến tắm mưa.

 

Trong một ngày nào xưa

Đôi vai gồng giông bão

Trong ngày nào mốt mai

Đất bằng chừng sóng dậy.

 

Trong một ngày hôm nay

Tắm mưa và tắm nắng

Màu xanh cuối biển trời

Một vòng tròn yên lặng.

N.N.K