Trong thanh bình của biển – Thơ Lương Sơn

459

Nhà thơ Lương Sơn 

 

Một mình 

                Nhớ nhà thơ Vũ Cao

Rượu nhấp mới lưng chén

Mà sao mắt đã cay

Tâm hồn như phiêu lãng

Trôi theo gió theo mây.

 

Cõi lòng sương giăng đầy

Người xưa nay đã khuất

Hôm nay về sư đoàn

Đọc thơ ông… Tôi bật khóc.

 

Nhớ bài thơ Núi đôi* 

Ông viết thời đánh giặc

Và bài thơ Đèo trúc* 

Ông viết buổi lên đường

Bây giờ trên Đèo trúc

Mình tôi… chén rượu suông.

 

Mây mây, núi núi chiều Yên Tử

Rượu chẳng nguôi quên được nỗi buồn.

* Thơ Vũ Cao

Bài thơ Núi đôi – nhà thơ Vũ Cao viết năm 1954 sau chiến thắng Điện Biên.

Bài thơ Đèo Trúc, ông viết ở Yên Tử trong kháng chiến chống Mỹ

 

 

 

Trong thanh bình của biển

1.

Sóng vỗ

Thông reo

Biển nghiêng trong chiều… dào dạt

Bãi tắm nhấp nhô sóng người

Đua bơi 

Dạo chơi

Ngắm mây trời và nghe biển hát.

 

Chỉ mình tôi nhìn xa…

Bát ngát…

Nhớ bạn bè tôi

Thời chiến tranh

Đã sống chết cùng với biển.

 

 2.

Biển xa…

Êm đềm hoàng hôn

Sao lòng tôi lớp lớp sóng cồn

Tâm thức nổi trôi theo sắc chiều – ráng đỏ

Mắt dõi theo từng con sóng vỗ

Đồng đội tôi ở đâu!

 

3.

Tôi nhìn xa rồi lại nhìn gần

Sóng vẫn vỗ triền miên trên bãi cát

Khách lữ hành và những cặp đôi

Vẫn hồn nhiên sóng bước bên nhau

Hồn nhiên hôn nhau

Hồn nhiên ngắm mây trời và nghe biển hát.

Chỉ mình tôi đắm nhìn bát ngát…

Xa khơi

Nơi ấy có đông đội của tôi

Ngày ấy ra đi

Góc biển chân trời

Nơi ấy,tôi gặp lại chính mình

Một quãng đời sóng gió.

 

4.

Trong yên bình của biển chiều nay.

Có những người ngã vào sóng biếc

L.S

(Hội viên Hội Nhà văn Tp.HCM)