Trường ca “Ekaterina” của thi hào Shevchenko

(Vanchuongphuongnam.vn) – Trong trường ca “Ekaterina”, thi hào Taras Shevchenko lần đầu tiên hướng tới một cốt truyện về người phụ nữ khổ nạn.

Trường ca Ekaterina 

Trường ca rất đời thường về chủ đề, mang hơi hướng thần thoại, và trọng tâm là cuộc xung đột luân lý – đạo đức, động chạm tới cả các vấn đề xã hội và dân tộc. Xung đột luân lý và đạo đức tạo nên những đặc điểm xã hội nhất định trong các sáng tác của Shevchenko. Các chủ đề trung tâm trong các tác phẩm của ông: Chủ đề về tình yêu và tình mẫu tử bị khinh bạc, lời tố cáo đanh thép đối với chế độ chuyên chế mà chính tác giả là nạn nhân. Katerina, nhân vật chính của trường ca đã phải quyên sinh. Cái chết của cô trong cuộc xung đột với thế giới lừa lọc, dối trá là điều hợp lý và đầy tính nghệ thuật không chỉ bởi do tính cách của nhân vật nữ chính và hoàn cảnh xã hội, mà còn bởi tội ác của “luật gia tộc”, mệnh lệnh đạo đức vĩnh cửu nhằm mục đích  bảo vệ gia đình và thế hệ mới, và cùng với nó là dân tộc, quốc gia…

Thương tiếc cho cuộc đời tàn tạ – cuộc đời trẻ trung của một cô gái có vẻ đẹp thuần khiết, nhà thơ nêu lên lý tưởng kiểu Rousseau về một “con người tự nhiên”, đối lập với những giá trị dối trá của nền văn minh của những kẻ bóc lột, mà đại diện là một sĩ quan xa lạ, một người có tâm lý và đạo đức hoàn toàn khác. Trong điều kiện tan rã của bộ máy hành chính quan liêu và quân sự kiểu Nga ở Ukraine (một thảm họa thực sự đối với làng quê Ukraine êm đềm), mô-tip này đã mang một ý nghĩa rộng lớn và số phận bị vùi dập của Ekaterina trong mắt nhiều thế hệ độc giả dần dần trở thành biểu tượng số phận của chính đất nước Ukraine .

Chúng tôi xin được giới thiệu trường ca “Ekaterina”, một “Truyện Kiều” trong nền văn học Ukraine do nhà văn Vũ Tuấn Hoàng chuyển ngữ.

EKATERINA

 Trường ca

Này cô thiếu nữ đẹp tươi

Hãy dâng âu yếm, nụ cười xinh xinh

Nhưng chớ cùng đám Sa binh

Lũ người xa lạ, oan tình thiệt thân. 

Sa binh đùa giỡn ái ân

Cuộc vui chốc lát nào cần nghĩ suy

Sau rồi chúng lại bỏ đi

Về nước Nga của quyền uy xa vời

Thất tình thiếu nữ, bỏ rơi

Một thân thì chẳng tội đời lo chi

Mẹ già nếu có, tức thì

Cầm bằng uất ức rời đi thiên đàng.

Trái tim thổn thức khẽ khàng

Khi hiểu mọi sự rõ ràng vì sao

Người đời đâu tỏ lòng nào

Tiếng chì tiếng bấc chê sao – chây lười!

Hỡi cô thiếu nữ duyên cười

Hãy dâng âu yếm tình đời thiết tha

Nhưng chớ cùng đám binh Sa

Lũ phường xa lạ xấu xa khinh người.

Ka-Chia cự tuyệt nghe lời

Mẹ cha cũng chịu, tính trời đã sinh

Phải lòng một gã Sa binh

Trái tim chẳng biết của mình để đâu?

Lẻn đi gặp gỡ tình đầu

Vườn đêm là chỗ buông câu đặt lờ

Cũng chính nơi đó, nào ngờ

Tấm lòng trong trắng đục mờ ố hoen.

Cơm chiều mẹ gọi không thèm

Giả câm giả điếc, đùa chen tiếng cười

Qua đêm với gã ăn chơi

Mắt nâu lúng liếng miệng môi ngọt ngào

Làng trên xóm dưới xôn xao

Tiếng lành thì ít, nhao nhao lời nguyền.

Mặc kệ miệng lưỡi luyên thuyên

Nàng yêu, tai điếc lời khuyên xa gần

Khổ đau sẽ buộc vào thân.

Khi tiếng kèn hiệu xa gần vang lên

Nước Thổ khởi chiến ngoài biên

Lính Sa binh phải tiền duyên lên đường. 

Vành khăn thiếu phụ vấn vương

Nàng như không biết, xem thường thờ ơ

Ván thuyền đã đóng bây giờ:

Lòng nàng chỉ biết tôn thờ người yêu

Lời ca nỗi nhớ bao nhiêu

Gã trai bảnh chọe nói nhiều hứa cao

Nếu không bỏ mạng chiến hào

Tìm đường trở lại rước nàng về Nga

Hãy quên nỗi khổ diết da

Mặc cho thiên hạ lời ra tiếng vào.

Ka-Chia bớt nôn nao

Lệ sầu từng giọt cất vào  khăn tay

Ngoài đường bạn gái vui thay

Lời ca điệu hát, không may, vắng nàng.

Và rồi sầu não cũng tan

Nước mắt rửa sạch tâm can nặng nề

Vai nàng quẩy gánh, đêm hè

Ra giếng lấy nước để che mắt đời.

Kim ngân cành rủ bóng mời

Giọng ca thổn thức chơi vơi nhớ chàng

Người buồn, cây cũng xôn xang

Cũng buông giọt lệ như nàng đứng bên.

Quay về lòng dạ ấm êm

Một mình một bóng giữa đêm một mình. 

Nỗi buồn cuốn bước lặng thinh

Ngồi bên cửa sổ chung tình, nhìn ra

Khăn quàng mới, cũng phôi pha…

Nửa năm chờ đợi, lời ra tiếng vào.

Cộng thêm thân thể gầy hao

Cạnh sườn ê ẩm, nôn nao trong lòng

Ốm nghén Nàng có biết không

Nặng nề hơi thở, chờ mong ngày lành…

Thế rồi sức khỏe hồi nhanh

Ngồi bên lò sưởi sau mành ru con.

Các bà hàng xóm xồn xồn

Trách cứ hai mẹ ôn tồn cười tươi:

Sa binh quay lại, đông người

Ngủ đêm chắc cũng chọn nơi này rồi

“Con bà sắc nước nghiêng trời

Lại thêm nuôi dưỡng con rơi lính tuần

Câu được một gã bảnh luôn…

Chắc hẳn, bà cũng góp phần dạy con…”

Ôi trời, miệng lưỡi nước non

Chỉ mong đau khổ như hòn núi cao

Tiếng cười mỉa móc, tại sao?

 Con trai sinh hạ, lao đao mẹ rồi.

Ka-Chen-ka, con yêu ơi!

Sẽ nhiều đau khổ tơi bời thân con!

Tìm đâu trên quá đất tròn

Thân côi dung dưỡng mẹ con sum vầy?

Nào ai thăm hỏi nữa đây?

Mẹ cha ruột thịt, chẳng tầy người dưng

Xa thương, gần khó sống chung.

Nàng bèn đứng dậy mở tung cửa ngoài

Hai tay nựng đứa con trai


Mắt nhìn ra phố trông hoài dặm xa


Không một bóng dáng gọi là


Ra đi vĩnh viễn người ta không về?


Vào vườn khóc lóc thảm thê


Khiến ai cũng phải não nề, ngạc nhiên.


Hoàng hôn đã phủ ngoài hiên


Trong vườn nàng vẫn ưu phiền bước chân


Con thơ ôm sát ngực trần


Mắt dò từng chỗ quen thân thuở nào:


“Ở đây chàng đã mời chào


Còn đây là chỗ thấm bao tình đời


Còn kia… con hỡi con hời!”


Bộn bề kỷ niệm nghẹn lời  nói ra.

Lá xanh vườn phủ la đà

Cây anh đào đã đâm hoa đợi chờ

Bước ra, tay ẵm con thơ

Bước ra, mắt vẫn lờ mờ  bóng ai

Miệng thôi tiếng hát thiên thai

Lần đầu gặp gỡ chàng trai trong vườn.

Người đẹp im lặng, sầu vương

Cúi đầu chịu khuất phận thương trời đày. 

Hàng xóm lắm mụ ác thay

Lồng lộn ghen tức đơm đầy điều ngoa. 

Ước gì chàng bỗng hiện ra

Dẹp tan giọng lưỡi thối tha tiện bần…

Xa xôi ngàn vạn bước chân

Chàng không tận mắt sát gần lắng nghe

Tiếng cười đểu cáng, chọc quê

Tiếng nàng nức nở, dầm dề mưa tuôn

Hay là, chàng đã bỏ thân

Đunai một nấm mộ phần quạnh hiu

Nhỡ đâu, đã có người yêu

Tại miền quê cũ sớm chiều nước Nga?

Đừng mơ! những kẻ tâm tà

Chàng không thể chết nơi xa chiến trường!

Trái lại, mạnh khỏe phi thường…

Lòng nàng kiêu hãnh, nhìn gương nghĩ rằng:

Tìm đâu, mắt tựa đêm rằm

Mày đen thanh tú, chị Hằng phát ghen?

Dù cho đi khắp mọi miền

Nước Nga hay cả trời biển viễn du

Không đâu tìm thấy người như

Ka-chen-ka của đất từ thảo nguyên

Đồi cao dáng đứng diệu huyền!

Mắt nâu mày đẹp là duyên của trời

Hạnh phúc, số phận ai ơi

Mẹ cha cũng chẳng biết nơi nào tìm. 

Cuộc đời, hạnh phúc lặng im

Như cánh hoa nhỏ lẫn chìm đồng xa

Mặt trời gay gắt chói lòa

Gió hun hút thổi mưa sa bão bùng. 

Nước mắt đắng đến vô cùng

Từ lâu lính chiến về vùng quê hương

Không qua làng cũ, người thương

Đường về lối khác, dặm trường biệt ly. 

II

Rầu rầu ngồi ở cuối bàn

Người cha cau có, chẳng màng xung quanh

Suy tư chất núi đắp thành

Vợ già ngồi cạnh lệ nhanh tuôn trào

Run run giọng nói thều thào

Cưới xin chuẩn bị thế nào hả con?

Đâu rồi chàng rể tài son?

Đâu rồi bà mối và còn ông tơ? 

Sang Nga, cấp tốc bây giờ!

Dò tìm truy hỏi khỏi chờ ai hay

Duy nhất mẹ dặn điều này

Xem như tao đã chẳng may lìa đời.

Than ôi, giờ khắc dở hơi

Mày sinh ra dưới gầm trời lầm than

Nếu như biết trước số tàn

Nước sâu dìm chết đỡ mang nhục này.

Khổ đau chẳng chạm đến mày

Cuộc đời bất hạnh mảy may không tường.

Con tôi, hoa nhỏ đáng thương!

Nâng niu chăm bẵm đại dương ngọt bùi

Con chim nhỏ, chùm quả vui

Làm gì nên tội để vùi khổ đau? 

Con ơi, lên đường mau mau

Nước Nga tìm đến nơi đâu mẹ chồng

Lời mẹ vứt bỏ hư không

Lắng tai nghe rõ mẹ chồng lời khuyên.

Thôi đi! Phận gái theo thuyền

Mưu tìm hạnh phúc tùy duyên nhà người

Từ vùng đất lạ xa xôi

Chớ quay trở lại tìm nơi chốn này!

Vắng con, mẹ chết sao đây?

Ai người hương khói khóc đầy khóc vơi

Mộ kia quạnh quẽ ở đời

Kim ngân hoa đỏ ai người đắp vun?

Ngày giỗ ai sẽ nhớ giùm 

Khi con vắng bóng, táo chùm héo khô?

Con tôi, dạ xót đơn cô!

Hãy rời quê tổ đất mồ đi con…”

Mẹ xin cầu nguyện cho tròn 

Linh thiêng thượng đế giúp con đêm ngày

Nói xong, mẹ ngã gục quay

Thân già thoi thóp như bay về trời…

Người cha nóng mặt to lời:

“Mày sao còn đứng hả giời, không đi?”

Ôm chân cha biết nói gì

Khóc lên khóc xuống nàng thì xin thưa:

“Lỗi con, con chịu gió mưa

Xin cha đại xá cho vừa lòng nhau!

Con bồ câu nhỏ lớn mau

Đại bàng của mẹ, nỗi đau ngọt ngào!”

“Hãy để Thương đế phán sao

Người ngay tốt bụng lời trao công bằng

Mau mau quì lạy Vĩnh hằng 

Rồi mang khăn gói nhẹ băng lên đường

Lòng cha nhẹ gánh, vấn vương”.

Gượng mình đứng dậy nàng dường lả đi

Lầm lũi rời nhà tức thì

Bỏ lại hai bóng khác gì thân côi.

Anh đào vườn cũ bồi hồi

Nàng ghìm chân bước, miệng môi nguyện cầu

Cầm theo nắm đất đen nâu

Chạm vào thánh giá cắm sâu trong vườn

Anh đào nghe tiếng tỏ tường:

“Không quay trở lại! Dù phương trời nào

Người dưng, đất lạ buồn sao

Nắm xương vùi xuống như bao kiếp người.

Con tôi sẽ đỡ thay lời

Nói về phận bạc cho đời lắng nghe…

Nhưng con chớ có ho he

Lộ ra mộ mẹ bờ hè, bãi hoang

Để khi lên chốn thiên đàng

Mẹ khỏi mang nặng tiếng làng, hổ danh.

Nếu con im lặng chân thành

Chẳng ai biết được mẹ sanh con mà. 

Trời ơi, bất hạnh do ta

Tìm đâu lối thoát, con à con ơi?

Nước sâu có lẽ tuyệt vời 

Là nơi rửa sạch tội đời nhẹ bâng

Và con bình thản dung thân

Mồ côi cha mẹ, bụi trần tự lo!”

Qua làng nước mắt nhỏ to

Tay mang con dại khăn voan che đầu

Trái tim đau nhói nhịp sầu

Làng quê lùi lại phía sau lưng mình

Ngoảnh nhìn vĩnh biệt nơi sinh

Nàng liền nức nở ngập tình chia ly

Như cây dương mặc cảm gì

Một thân trơ trọi đường đi gập nghềnh

Như giọt sương sớm chông chênh

Nước mắt đau khổ bồng bềnh thế gian. 

Ôm con, mắt đẫm lệ tràn

Nụ hôn cay đắng cơ hàn mẹ trao. 

Thiên thần bé nhỏ xiết bao

Ngây thơ trong trắng đời nào biết chi

Hai tay bé nhỏ diệu kỳ

Sờ tìm ngực mẹ lối đi sữa nguồn. 

Bóng sồi che khuất hoàng hôn

Bầu trời đỏ thẫm quyện hồn quê hương. 

Quay đầu rảo bước lên đường 

Mơ hay là thực giữa dương gian này. 

Xóm thôn bàn tán tháng ngày

Rất nhiều điều tiếng lời bay mạch rừng.

Thời gian rồi cũng dửng dưng

Chẳng ai còn nhắc chuyện từng xảy ra

Đến ngay cả hai ông bà….

Ngẫm xem thiên hạ mọi nhà ra sao

Người xây kẻ phá nháo nhào

Lại còn lắm đứa triệt hao thân mình…

Vì sao? Thần thánh vi linh

Nhìn xem, thế giới rộng tình mênh mông

Taras Shevchenko