Tự gây gỗ với mình – Thơ Nguyễn Tiến Lập

554

Nhà thơ Nguyễn Tiến Lập 

 

Đêm nhớ

ngọ nguậy trên thành ghế

sự nhàm chán bốc hơi

trí nhớ ẩm ướt trỗi dậy

trôi tuột

 

trống vắng

ngọn đèn hắt bóng

vách tường câm

sườn sượt tiếng thở dài

 

ta

tự gây gỗ với mình

những suy nghĩ

quãng đời một thuở đi hoang

tự nhiên nước mắt nhỏ xuống

rơi vào sọt rác giữa đời

 

tiếng gây gỗ ồn ào bàn phím  

gọi về xưa cũ âm thanh

 

hẻm nhỏ phố đêm

nồng hương cỏ mật

trí nhớ xưa

rớm máu

hiện về

 

Sau bão

bão qua

còn lại trong ta

những nhàu nhĩ

xác xơ trời đất

 

cát ven sông 

cát biển đông

cát bụi cuộc đời thế nhân

khép lại

 

trên ngọn phi lao

đàn bướm cánh chim

mệt mỏi

 

đường chỉ vân tay chằng chịt

vết nứt hồ nước cạn 

rối rắm nẻo đời

mở ra khép lại

 

cát hồ, cát sông

cát biển đông

cát dưới rặng phi lao

le lói giọt đêm thành phố 

 

Biển ngày không em

Anh không thể biến mình thành con sóng

Để ngày đêm dào dạt vỗ bờ em

Anh không thể biến em thành bờ cát

Triều cạn nước dâng luôn mãi khát thèm

 

Biển có sóng và bờ luôn có cát

Chỉ mình anh là chẳng có em

Sóng và cát vẫn muôn đời với biển

Nhưng tình anh trống vắng bởi không em

 

Người ta thường ví em là biển

Riêng mình anh không muốn biển là em

Bởi biển cứ muôn đời không có bến

Bởi mênh mông là nỗi khát thèm

 

Bao nỗi nhớ cứ cô đơn trống vắng

Còn muôn đời em vẫn một tứ thơ 

 

Đêm Hà thành phố cổ

chợt hiện

Hà thành cổ

ẩm mốc rêu phong

thảng thốt lời xưa cũ

đàn sâm cầm vỗ cánh

trầm luân cổ điển quay về

 

giật mình

leng keng

tàu điện

mang tuổi thơ qua từng nẻo phố 

hoa lá vương kí ức ngày xa

 

đêm phố cổ

những người đàn bà cổ điển

(cổ điển hơn cả điệu ba lê cổ điển)

ánh nhìn đắm đuối

tiếng “vâng” gió thoảng nhẹ bẫng

hạnh phúc ngập tràn

 

nhẹ bẫng chiều

tháng ba hương sấu

hoa sữa nồng tháng tám thu sang

đêm  dạ hương

thì thầm tâm sự

ngát vị chua nồng sấu chín me xanh  

 

thao thiết nhớ

phố Hà thành cổ

những người phụ nữ

dâng tặng đời yêu thương

 

đêm thổi vào lòng

khúc buồn lặng lẽ

(nỗi buồn vôi vữa rong rêu)

cho ta nhớ mùa hè

cho ta nhớ mùa thu

mùa mẩy sấu và mùa nồng hương sữa

mướt tình yêu

mướt ánh nhìn phụ nữ

mướt tiếng “vâng” cổ điển

nhẹ bẫng như sương

và dịu êm như nỗi nhớ này 

 

Kỉ niệm

kéo dài kinh mạch thời gian

hạt nước mặn trong khóe mắt em

lăn vào tôi

cơn khát

 

thấm vào ngút ngát xanh

thấm vào thủy tầng trắng muốt

 

phải chăng

biển là trái tim

được ghép lại bởi những cuộc tình

 

đã đến lúc cần bỏ lại những vụn hệ

cho thủy triều và lũ chim bãi cuội

 

tôi – lão già

ngồi nhâm nhi từng giấc mơ bạc sóng

nhặt nhạnh từng hạt cát đơn côi

bù đắp cho những ngày không còn thấy biển

 

dù hiểu thế nào

nụ hôn đầu và nụ hôn cuối đời tôi

cũng chỉ là vị mặn mòi nổi trên mặt nước

nghĩ về biển thế nào

thì trước sau cũng chỉ là chút sóng triều

cho biển

 

chút sóng

con triều

nước ròng

nước lớn

lặng lẽ in dấu một thời

môi em với môi tôi

 

kỉ niệm góc hồn tôi

hiện lên những thang màu ẩm đục

nét cười

mỗi chỗ một chút

bỏ lại phía sau

nụ cười

trong cảnh đời tôi sống

 

chẳng lẽ giản dị thế sao

hay thời gian đã ghi lại từng dòng

 

nếu có dịp làm lại?

liệu có thể làm lại không

và có dám làm lại không?

kỉ niệm sẽ đẹp

sẽ giản đơn

nếu ta không quên

(nhưng tôi lại chọn sự lãng quên)

tiếng cười sẽ làm tôi nhớ

khi vọng về

những kỉ niệm buồn vui

quãng đời

xưa cũ

N.T.L