Từ thành phố này – Thơ Bùi Văn Kha

45

(Vanchuongphuongnam.vn) – Tôi yêu Thành phố này khi quen thuộc tháng năm/ Yêu từ bài ca, bộ phim, công viên, cửa hiệu/ Hòa vào dòng người, trái tim tôi bỗng hát:/ “Từ thành phố này” đã lớn dần “Dáng đứng Việt Nam”!

Ảnh minh họa

Từ thành phố này

 

Anh tôi vào Sài Gòn đổi tên trong Giấy khai sinh

50 năm qua mọi người quen anh dần theo tên mới

Như Việt Nam từng là Văn Lang, Giao Chỉ, An Nam, Đại Việt

Sài Gòn xưa và hôm nay Thành phố Hồ Chí Minh

 

Chú tôi năm bảy lăm vượt biển sang Mỹ mưu sinh

Là lính “Cộng Hòa” không chịu sống dưới thời “Việt Cộng”

Ở quận Cam vẫn khư khư “Sài Gòn”, nhưng giờ về Thành phố như đi chợ

Còn mở tiệm cà phê trên đường Nguyễn Văn Trỗi quận Ba

 

Tôi biết điều này chẳng to tát gì đâu

Như mưa dầm thấm lâu, tất cả thành sinh ý

Anh tôi bây giờ nói kiểu Sài Gòn giọng Bắc

Dòng hồ sơ đầu tiên ghi: Tôi – Thành phố Bác Hồ!

 

Và anh cũng như chú tôi bay khắp Mỹ, Âu, Tàu, Nhật

Và anh cũng như chú tôi tự hào với Thành phố của mình

Cũng bắt tay với mọi người quen lạ

Dẫu là có gì với lại chẳng có gì

 

Tôi Hà Nội mỗi lần đến Tân Sơn Nhất

Hay đứng trước gương soi lại chính mình

Chỉ lữ khách thôi, phiền muộn như cơn mưa rào

Có thể ngập đường, thành phố nào chả thế

 

Tôi đến với anh tôi là đến nơi thân thuộc

Tôi đến với người nơi đây là đến với họ Hồng Bàng

Tiếng Việt ở đâu cũng là tiếng tổ tiên đất nước

Dẫu Sài Gòn xưa hay nay Thành phố Hồ Chí Minh!

 

Thành phố bừng lên bắt đầu từ sáng sớm

Khuôn mặt nụ cười tà áo người xe

Chỉ là tên đâu có sao, cũng không có gì ghê gớm

Trọng nhất vẫn là tiền gạo áo cơm!

 

Tôi yêu Thành phố này khi quen thuộc tháng năm

Yêu từ bài ca, bộ phim, công viên, cửa hiệu

Hòa vào dòng người, trái tim tôi bỗng hát:

“Từ thành phố này” đã lớn dần “Dáng đứng Việt Nam”!

 

Có thể khác đi nếu năm nào tôi cùng người ấy quy vu

Vẳng đâu đây nhạc Trịnh da diết trong niềm đơn độc

Tôi dấu trong lòng một nao nao cũ

Khi ở Thủ Đức chiều đứng dưới sắc ti gôn!

 

Ngày ấy Sài Gòn

                          

Ngoài kia gần sáng trăng thu gảy

Heo hắt mênh mang giai điệu đơn

Cầu Muối chi tra sao nhạt vậy

Lưng trống tay quờ chiếc gối ôm…

 

Dải sáng thị thành làm trăng tủi

Nhà thơ dẫu buồn cũng gượng vui

Cái thời lãng mạn xa xôi quá

Từng vụn thời gian đất lấp vùi!…

 

Cổ tích biến thường cõi tiên đầy

Cái gì cũng một cái nhấc tay

Nhà thơ chỉ ước tình đầy túi

Không biết xa gần ai có hay!

 

Cao giọng,  Nhưng mà, cao giọng say,

Đàn muốn vút lên, đàn chùng dây!

 

Mắt tôi trên trán, người không mộng,

Thời gian, thời gian, độ chừng áng!

 

Người từ bao nhiêu năm về trước,

Người vẫn thảnh thơi nhìn trăng nước!

 

Cảm xúc không tên

                             

Chiều mưa buồn trên Thành phố Hồ Chí Minh

Có vắng lặng hiếm hoi trên căn gác tầng hai

Có một mơ hồ sao nghe tương tư

Mưa bồi hồi trên lá mưa rơi

Như bài thơ cũ…

 

Bài thơ viết về sự mong manh

Mang giai từ rạng ngời thuở em yêu tôi

Chẳng ai có lỗi đâu chẳng có gì có lỗi

Chỉ có thời gian trôi

Trong những giọt mưa buồn trên Thành phố mà thôi…

 

Nhiều lắm hôm qua, nhiều lắm hôm nay

Và nhiều hơn là người người qua lại

Chiều Thành phố cùng mưa có cái gì cũng qua trên lá

Tiễn một cái gì không thể nói ra…

 

Ngày xưa em nói với tôi

Rằng em thích lắm đầy vơi bồng bềnh

Yêu đời của những lênh đênh

Tràn căng dữ dội và mênh mông và

Bây giờ em đã đàn bà

Bây giờ em đã

Nhưng mà

Mưa

Rơi

 

Trên Thành phố

Trên lá

Trên tôi…

 

B.V.K