Ước gì năm tháng lặng im… – Thơ Trần Thanh Chương

953

Nhà thơ Trần Thanh Chương 

 

Hoa khế

Nhớ hôm sắp sửa lên đường

Tôi băng lối tắt qua vườn gặp em.

Đêm buông, xóm đã lên đèn

Mẹ thầy vừa mới sang bên ông bà.

 

Ngang qua gốc khế sau nhà

Em trao tôi chiếc mùi soa trắng ngần

Lẫn trong hơi thở rất gần

Gió rung, hoa khế tím thầm thì rơi…

 

Đường ra mặt trận xa xôi

Hương hoa khế vẫn theo tôi ngạt ngào

Những năm ấy tôi biết đâu

Em sang với mẹ như dâu khác gì!

Hoa có lúc, gái có thì

Đợi chờ lâu quá em đi lấy chồng…

 

Thế rồi vào đúng cái hôm

Em đang cấy lúa đầu thôn, tôi về

Người dưới ruộng, kẻ trên đê

Lời trong ánh mắt, nói gì nữa đây?

Qua nhà chào mẹ, thăm thầy

Thẫn thơ tôi đến bên cây khế già

Trái mùa lác đác cánh hoa

Thoảng nghe hơi thở gần xa đêm nào…

 

Hai thôn cách một nhịp cầu

Thấy nhà, không dám ghé vào thăm em

Tình xưa để dưới đáy tim

Ước gì năm tháng lặng im… ước gì…

 

Giữa phố Sài Gòn   

Gặp nhau giữa phố Sài Gòn

Khi em bốn chín, tôi tròn năm mươi 

Mối tình bạn học xa xôi

Bỗng dưng bổi hổi, bồi hồi… Lạ chưa!

 

Tôi và em những ngày xưa

Thân nhau từ cái thuở chưa-biết-gì

Gọi nhau thì cứ “tau – mi”

  Sách in cho mượn, bút chì dùng chung.

 

Cái thời em có nhớ không

Cơm khoai vẫn thấy mênh mông nỗi đời

Chỉ mong đừng có bom rơi

Mấy ai nghĩ đến xe hơi, nhà lầu.

 

Cái thời… em chẳng biết đâu

Tôi từng mất ngủ, nhức đầu vì em

Da em trắng, tóc em đen

Trời cho em đẹp, em duyên làm gì!

 

Cái ngày sắp đến mùa thi

Tôi vào bộ đôị, biết khi nào về

Tiễn tôi, em mắt đỏ hoe

Cầm tay, em bảo: anh thề đi anh…

 

Rồi sau hai cuộc chiến tranh

Tôi – em, nay đã trở thành… người dưng

Gặp đây, đột ngột quá chừng

Trái tim hòa nhịp trẻ trung một thời.

 

Giờ em tóc bạc, da mồi

Nét duyên dáng vẫn như hồi ngày xưa

Cầm tay em – Ô! Lạ chưa!

Vẫn y chang cái thuở chưa-biết-gì…

 

Bờm tự thanh minh  

Xưa nay thiên hạ độc mồm

Hết cười rồi lại chê Bờm rằng ngu

Đáng gì một cái quạt mo

Mà không chịu đổi ba bò chín trâu.

 

Phú ông có phải dại đâu

Bờm hiểu tỏng bụng lão lâu lắm rồi

Chẳng qua là thử Bờm thôi

Bờm mà đồng ý, lão cười Bờm sao

 

Phận hèn ai dại leo cao

Ham chi cái kiểu làm giàu quá nhanh

Còn như lão đổi thật tình

Cũng không lợi dụng để thành… phú ông.

 

Phú ông giàu hơn Bờm không?

Đến quạt mo chẳng có dùng… thì thôi!

Nói ra, thiên hạ vẫn cười

Ừ! Cười thì hở ra mười cái răng*

T.T.C

*Ý một câu tục ngữ Việt Nam.