Và em để lại trong tôi “lá bùa” – Thơ Phạm Đình Phú

26

Nhà thơ Phạm Đình Phú 

 

Dại khôn

“Ngang qua thế thái nhân tình

 Chông chênh ngờ ngợ ngọn ngành dại khôn”

Ngày ấy

Mùa xuân về biêng biếc mắt em

Anh dại lắm

Anh khờ lắm

Bao giờ! Bao giờ đủ lớn khôn!

 

Thời gian thế thái nhân tình dâu bể

Đường hành quân gấp khúc con tim chần chừ chưa kịp biết

 

Lưỡi trốn tìm vị ngọt lời khôn

Đôi chân trần thăng trầm mãi miết

Đi qua những người khôn

Đến tận cùng thao thiết

 

Họ nói hay – rất hay, bồng bềng sóng bay

Ngọt

Mềm

Say

Chan chứa chất ngất

 

Giọng anh không tròn trong như giọt mật

Lòng em chông chênh

Họ nói như lời nói

Họ say như em say

Du dương sắc hương dập dềnh bóng bẩy

 

Tránh máy bay giặc – nghi binh

Ngắm ngọn rau rừng rưng rưng ánh mắt

Hừng hực niềm tin yêu hi vọng trong vắt

Ngày mỗi ngày chờ

Đón đợi nguồn cơn…

 

Chỉ khi về tận phía “bên kia” ngắm ánh hoàng hôn

Ngoảnh lại

Đời sướng – khổ?

Dại?

Khôn?

 

Hạ mùa xưa

Mùa xưa

Lững thững mùa trôi

Mởn mơ búp lá

Hương đồi trẻ trung

Ve reo

Phượng vẫy

Trời trong

Mênh mông rực rỡ bềnh bồng

Sóng đôi

 

Bỗng dưng lằn cách sải bơi

Để thương

Để nhớ

Bờ môi thẩn thờ

Gập ghềnh mối chỉ vương tơ

Rối giăng

Trăng tối

Mây mờ

Gió say

 

Cành sim tím vịn vòm cây

Lơ thơ trái ngọt

Quắt quay quả bùi

Vờn xa con sóng sụt sùi

Đò đưa ngược sóng

Dửng dưng đôi bờ

 

Cầu qua văng vẳng “ầu ơ!”

Lắng nghe lá gọi

Câu thơ xạc xào

Niềm vương biêng biếc về đâu

Mùa xưa rạo rực lao xao

Ùa về.

                          

Gặp người trong mơ 

Tự dưng trả lại trầu cau

Em đi về phía nông sâu lở bồi

Con tim nhiễu sóng liên hồi

Trong ngực em

Trong ngực tôi

Đôi bờ

 

Gặp đây rồi! Người trong thơ

Tay trong tay bỗng thẩn thờ

Buông tay

Giọt buồn lặng đáy mắt cay

Thời xa xưa

Thuở thơ ngây

Nô cười

 

Vàng nơi giọt nắng vàng rơi

Và em để lại trong tôi “lá bùa”

Vằng vặc

Lấp lánh

Đung đưa

Vầng trăng thấu tỏ

Lời chưa hẹn lời

 

Về nơi “Gió thoảng hương đồi”

Hè chang nhẹ bước sóng đôi

Thôi đành

Bóng em lồng vào bóng anh

Vòng tay nồng ấm dập dềng

Bâng khuâng.

5-2020

 

Vương chiều 

            (Mãi đi quên nghĩ cho mình

           Trở về lấp vội đường ranh

           Gập ghềnh)

 

Giọt vương sương lắng bồi hồi

Gió bâng khuâng gió

Mây hời hợt bay

Chim rừng gọi nhớ vòm cây

Dáng ai áo mỏng gắt gay nắng hè

 

Dẫu còn chân chất tiếng quê

Hương cau vò võ

Hương trầu lao xao

Dẫu còn thử thách bông lau

Rừng xanh nắng lửa nhạt nhàu dòng trôi

 

Môi cười bạc phếch làn môi

Xạc xào râm rức xanh vời vợi xanh

Vườn xưa vươn lá trổ cành

Chênh vênh nhịp sóng

Chòng chành bến quê

 

Ba lô dép lốp trở về

Cánh chim lạc sải bóng che cung đường

Mỗi cuộc đời

Một niềm vương

Bình minh hào sảng thoảng hương

Vương chiều.

P.Đ.P