Văn Nguyên Lương phác hoạ không gian sáng

1484

14.10.2017-18:00

PHÁC HỌA KHÔNG GIAN SÁNG

 

Bấm ngọn thời gian
Nẩy nhành không gian sáng
Mặt trời ló dạng

Phía mê đời…

 

Triệu giọt nắng rơi
Ấm miền nông nỗi bao ngày
Mang nỗi niềm ra phơi…

Gió vô thường vẫn thổi

 

Lay gốc cây đời trăm năm
Mượn sợi dây tri thức
Buộc chặt vào chiếc cọc

Tâm vững chí bền

 

Từ đây hoa trái sum xuê

Mầm thơ như tiếng chim reo
Vốn sống là dòng sông quê xanh mát

Dũng khí như nguồn thác đổ
Ru giấc mộng muôn đời

 

Chợt thèm một khúc hát ru
Nồng nàn tình yêu của mẹ
Như bầu sữa ngọt lành

Trọn đời nuôi con lớn khôn!

 

 

TIẾNG ĐÊM

 

Gối đầu lên tuổi trẻ

Trong trẻo,

Ngọt tiếng đêm…

 

Mượt mềm,

Cánh nhung hạnh phúc

Hóa không gian mơ thực

Ta lạc vào mê trận của những loài hoa nồng nàn

 

Có thể chúng ta là những cánh hoa

Là bạn bè với hương thơm

Là những mầm xanh dọc đường gió bụi…

 

Hạnh ngộ đôi bờ xúc cảm

Thân thương khát vọng đóa hoa đời

Nơi tiếng đêm thầm thì hy vọng Bắt nhịp cầu qua

 

Ta bước tới hoàng hôn

Mở cánh cửa chạng vạng

Nghe bờ vai buồn gánh gió qua sông

 

Những loài hoa tỏa ra tiếng nói

Màn đêm phủ nhòa

Nhưng tiếng nói là ánh sáng

Từ le lói mặt trời

Bắt nhịp thi ca…

 

Một ngày khác

Tiếng đêm bừng lên rực rỡ

Ánh bình minh bên kia sông gánh gió

Chúng ta, những cánh nhung chờ đợi

Sự quang phổ của ngày…

 

 

ÁNH MẮT TÔI

 

Em thấy gì trong mắt tôi
Những ánh xa xôi vẽ nỗi buồn?
Không đâu em ạ!
Mắt lòng tham ngắm cuộc đời…

Tôi thường phóng ánh mắt về phía chân trời
Để dõi những đám mây ngũ sắc
Và vẽ ra một miền huyễn hoặc
Nơi đó là chỗ ở của các nàng tiên
Tôi mỉm cười hy vọng!

Tôi thường nhìn về những cơn mưa
Để tìm mình một thời bé bỏng
Để nghe hoa cỏ mỉm cười
Và khóc bao mảnh đời ngập lụt

Tôi nhìn về phía biển
Để nghe tiếng khóc than nghĩa sĩ bao đời
Cả những oan hồn vì cuộc mưu sinh
“Sóng dập gío vùi” chưa kịp dặn vợ con lời trối cuối
Biển cả là giấc mơ khám phá của bao lớp trẻ có hoài bão lớn lao

Thế đấy em,
Đôi mắt đâu chỉ thấy không gian
Nếu thả vào một tấm lòng trình bạch

Mắt ngọc nhìn thấu cuộc đời!

Nhà thơ trẻ Văn Nguyên Lương

 

 

CƠN NGHIỆN TÌNH TRĂM NĂM

 

Kỷ niệm như bờ đê

Vỡ…

Tuôn tràn dòng tương tư
Thoát y nỗi niềm cùng gió

 

Cơn nghiện tình trăm năm…

Có người mê thuốc lá
Bảo đấy là bạn thân
Khi nhả khói hồn cũng lâng lâng
Trút nỗi buồn thực tại

Người ta nghiện rượu
Chút bản ngã mà thôi
Hay cũng là cái cớ
Để nói lên nỗi lòng đơn côi, uất nghẹn
Hoặc chỉ do yếu đuối
Ngỡ rượu là phương thuốc tiêu vạn sầu!

 

Mà sao nghiện tình em
Điên đảo hồn say
Nhát dao nhớ cứa tim
Nhát dao thương xuyên não

 

Ánh mắt, nụ cười mơ hồ cũng khiến lòng ta thảng thốt
Càng cố quên thì nỗi nhớ như bủa lưới giăng

Chìm nghỉm vào biển mê đời

 

Nhớ nhớ

Quên quên,
Mượn câu thơ vụng làm phương thuốc
Cắt cơn

 

Nhưng em ơi,

Tình là cơn khát trào lên dữ dội

Biến ta thành kẻ nghiện tình…

 

VĂN NGUYÊN LƯƠNG

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Vương Hoài Uyên gõ cửa mùa đông

>> Nguyễn Hồng & những giả định bất an

>> Ngô Thị Thục Trang nằm nghe tiếng quê trìu mến

>> Nguyễn Duy nhìn từ xa… Tổ quốc!

>> Quách Lan Anh hò hẹn với cô đơn

>> Trần Xuân An bình tâm màu hoa huyên

>> Kim Hương có nỗi nhớ gọi gió rì rào

>> Võ Văn Pho khua bóng chiều lặng thinh

>> Nhật Chiêu & sông Hương Ka

>> Phan Cát Cẩn dựng hình hài từ bùn đất già nua

>> Thanh Quế trong trùng trùng mưa giăng

>> Trần Quốc Toàn & Trung thu Nam Bộ

>> Lê Đạt giàn trầu già khua những át cơ rơi

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…