Vàng mơ sợi nắng – Thơ Trần Thanh Xem

79

Nhà thơ Trần Thanh Xem

 

Biển chiều Ba Động

Gió biển tạt về nghe khúc nhạc du dương

Bờ phi lao nghiêng mình in bóng nắng

Ngọn sóng trắng phau vỗ về bờ cát

Vị biển mặn mà, chiều Ba Động yêu thương.

 

Đây biển trời thăm thẳm xanh màu

Áng mây chiều thả hồn bay bổng

Thuyền nhấp nhô vượt ngàn sóng gợn

Vững mái chèo thả lưới, giăng câu.

 

Có điều gì ẩn chứa biển khơi?

Ta xao xuyến những lần ghé lại

Biển xanh trong ồn ào và lặng lẽ

Lòng đại dương không bến không bờ.

 

Chút nắng vàng đọng ở bờ vai

Ta nhẹ bước trên bãi dài đón gió

Ngoài xa xa thuyền ai lênh đênh đó

Có chở điệu lý kéo chài giữa chiều rơi?

 

Chiều Ao Vuông

Chiều Ao Vuông lá dầu bay lả tả

Tiếng chim kêu ríu rít gọi bầy đàn

Mặt nước Ao trong lăn tăn sóng gợn

Nụ sen hồng ngan ngát hương đưa.

 

Chiều Ao Vuông vàng mơ sợi nắng

Nghe đâu đây vọng tiếng chuông chiều

Người lưa thưa đi giữa trời êm dịu

Thâm nghiêm buồn màu rêu phủ chùa Âng.

 

Chiều Ao Vuông tách cà phê ngọt đắng

Quán võng đơn sơ nằm đợi ven đường

Chiều mênh mang nhớ về cổ tích

Chuyện đào Ao theo lời kể già làng.

 

Chiều Ao Vuông thiên đàng hò hẹn

Dưới tàn cây đôi trẻ giao tình

Lời thề non chốn này minh chứng

Ta say nồng miền đất của tâm linh.

 

Đêm mơ Bình Định

Một chuyến phiêu du

Đêm neo chân Bình Định

Ly dừa Tam Quan

Mát lòng người sương gió

Đĩa bún song thằn

Ấm lòng lữ thứ

Giấc ngủ bình an

Đưa tôi vào mộng mị

Triền miên.

 

Trong mơ

Tôi về đồi Thi Nhân

Gặp Hàn Mặc Tử

Chàng ngồi trên đồi

Nhìn về biển khơi

Làm thơ

Và nghĩ ngợi.

 

Trong mơ

Tôi về đất Tây Sơn

Nơi cội nguồn còn lưu dấu

Mỗi chiến công người hào kiệt Quang Trung

Niềm kiêu hãnh tự hào.

 

Chợt tỉnh mơ

Lòng vương ấp ủ

Thời gian ơi

Xin trở lại

Để tôi còn sống với giấc mơ

Đêm sâu rồi

Đêm bơ vơ.

T.T.X