Về Trung Lương viếng Phật đài* – Chùm thơ Vũ Hùng

59

(Vanchuongphuongnam.vn) – Lâu lắm rồi mới trở lại Trung Lương,/ Chiều tháng giêng nắng mỏng bụi đường./ Chợt ngơ ngác bao đổi thay kỳ lạ,/ Giữa dòng người như trẩy hội, hành hương.

Nhà thơ Vũ Hùng

Về Trung Lương viếng Phật đài*

 

Lâu lắm rồi mới trở lại Trung Lương,

Chiều tháng giêng nắng mỏng bụi đường.

Chợt ngơ ngác bao đổi thay kỳ lạ,

Giữa dòng người như trẩy hội, hành hương.

 

Về Trung Lương khuất bóng những hàng dương,

Nhà cửa mọc lên san sát phố phường.

Quán xá lô nhô, ngập tràn bảng hiệu,

Bỗng nghe lòng rạo rực một miền thương.

 

Cũng như bao lữ khách tự ngàn phương

Leo trên sáu trăm bậc đá tận tường.

Dưới toà sen Đức Phật ngồi  trầm mặc,

Đã bao mùa với mưa nắng phong sương.

 

Tấm lòng thành kính cẩn một nén hương,

Suy ngẫm buồn vui thế sự vô thường.

Giải thoát làm sao bao điều vinh nhục,

Ôi, cuộc đời muôn thuở cứ nhiễu nhương?

 

Và xa kia là biển biếc rừng dương,

Doi cát lăn tăn sóng vỗ khiêm nhường.

Ru êm ái khúc tình ca của biển,

Như vỗ về bản ngã của yêu thương?

 

Lâu lắm rồi mới trở lại Trung Lương…

 

*Khu du lịch ở Bình Định.

 

Tản mạn tháng Hai

 

Tháng hai lúc lất phất mưa

Nghe se se lạnh ngỡ vừa chớm đông

Khi mong manh vạt nắng hồng

Nghe âm ấm ngực rượu nồng lên men

Tháng hai vừa lạ vừa quen

Thân cò dò dẫm ruộng phèn rộc sâu

Tháng hai mai muộn nhĩ nhầu

Đưa tay vuốt tóc mái đầu lấm lem

Lật trang thơ cũ ra xem

Nửa hư nửa thực lời gièm phai phôi

Tháng hai ray rứt bồi hồi

Người đi tập tễnh, kẻ ngồi đăm chiêu

Tháng hai sờ túi nhẹ hều

Đồng lương hưu trí cố tiêu tiện tằn

Tháng hai thực sự nhọc nhằn

Vần thơ uể oải vành trăng nhạt nhoà

Tháng hai chậu sứ rực hoa

Ngọc Anh trắng muốt hiên nhà…

Tháng Hai!

V.H