Vết thương hạnh phúc – Thơ Nguyễn Hữu Vu Gia

939

Tác giả Nguyễn Hữu Vu Gia  

 

Quỳnh tương

Một mình

nửa chén nửa đêm

nửa con mắt thức

nửa lim dim tình

nửa bất tử

nửa hoa quỳnh

nửa hoàng hôn xuống

nửa bình minh lên

nửa giương cung

nửa cùn tên

nửa là nỗi nhớ

nửa quên lãng rồi

tôi ngồi uống nửa hồn tôi

mới hay trong rượu có đôi mắt Người

 

 

Bên ni miền trí nhớ

Ta ngồi lại bên ni miền trí nhớ

Thương bên kia đủ kiểu, đã đời

bao năm đi bên lề cuộc hẹn

sá gì một vết bỏng như… non!

 

từ buổi ấy ta đi về thầm lặng

trái ưu tư đã đỏ góc trời

tình yêu này hơn nghìn đêm thai nghén

nên sẽ đeo em đến cuối cuộc đời?

Ta vẫn thế,

ngược xuôi miền trí nhớ

vết sẹo buồn xám khuôn mặt thời gian

ta đi nhé,

Người ơi, ta đi nhé

thương đồi xanh áo lụa ai vàng!

Ta ném chân mình xuống hố mây

đu lên gặp em cũng hư gầy

em ưa lén ta đào giấc mộng

thì thôi,

thường trú trí nhớ này!

1979-1981

 

  

Vết thương hạnh phúc

Niềm vui rỗng

ru lồng ngực

vỗ về nỗi đau tròn trịa

lăn trên gồ ghề quá khứ không chịu rêu

 

Vực sâu gối đầu lên con dốc chờ đợi

bước chân tập tễnh

nuốt chiều sâu

âm âm

u u

 

Em đã câm

lồng ngực rung lên lời nguyện cầu may rủi

đòn roi quất lên sinh phận lỗi lầm.

 

Dẫu mọc thêm nhiều bàn tay nữa

không cầm nổi niềm kiêu hãnh của đám mây

hăm hở tràn lên miền-đã-em!

 

Em từng đặt lên bàn tay khô gầy tôi

hai con đường khúc khủy tôi đều muốn chọn

và em,

đứng lại ven đường!

 

Cảm ơn ai trồng em xum xuê vào nỗi nhớ

tôi chẳng vội vàng dọc dòng sông chảy chúng ta ra cát bụi

hạnh phúc với vết thương luôn hở!

N.H.V.G

Tây Ninh – Quảng Nam