Viết cho ngày vắng nhau – Chùm thơ Vũ Hoàng Phương

487

(Vanchuongphuongnam.vn) – Ngày dài vắng nhau/ Oằn cong sợi nhớ/ Thương ai…

Ảnh minh họa

Viết cho ngày vắng nhau

 

Em

Ngọn gió chiều 

Lang thang phố vắng

Buồn hiu!

 

Một mình bóng ngả liêu xiêu

Tìm anh ở nơi đâu

Giữa dòng xuôi ngược

Ta mãi đi tìm nhau

Bao cuộc dâu bể

Thời gian nhạt màu

 

Anh ở tận phương nào?

Mãi còn kỷ niệm

Mãi còn ký ức

Mãi còn nỗi nhớ

Chênh chao!

 

Bóng hình anh

Cứ ẩn hiện trong em

Khắc khoải, đong đầy…

Xa …biết bao giờ gặp lại?

Tháng ngày mông mênh

Chông chênh

 

Nỗi nhớ không tên

Tóc rối bay bay

trong chiều ngả bóng.

 

Đợi hoàng hôn 

Khao khát bến bờ anh

Ước tựa vào vai

Một lần thôi cũng đủ

Khỏa lấp chuỗi ngày quạnh hiu

Ngày dài vắng nhau

Oằn cong sợi nhớ

Thương ai…

 

Nhớ mẹ

 

Mẹ đi đội cả trời mưa,

Chợ xa nặng gánh rau dưa tháng ngày

Một đời bán rủi mua may

Một đời vất vả nuôi bầy con thơ.

 

Ngọt ngào câu hát ầu ơ,

Lời ru lảng bảng sương mờ đồng sâu

Mắt quầng thâm những đêm thâu

Tóc như mây trắng nhuốm màu gió sương

 

Con nơi đất khách tha phương

Nhớ hình bóng mẹ cuối đường mưa bay

Con gom nỗi nhớ đong đầy

Vùi trong ấm áp vòng tay mẹ hiền

 

Vườn xưa níu bóng chiều nghiêng

 

Con về quê ngoại Quế Minh (*)

Tiếng chim lợp nắng vút tình men say

Vườn nhà ngoại ngát xanh cây

Tràm tưng tức vỏ hương đầy xôn xao

 

Cau tàn hoa rụng ao sâu

 Mênh mang vườn nắng hương trầu ngoại têm

Ngôi nhà ngoại, cõi bình yên

Vườn xưa níu bóng chiều nghiêng đợi người.

 

V.H.P