Viết cho những ngày có nhau  – Thơ Dã Quỳ

382

Tác giả Dã Quỳ

 

Ngày phố vào đông 

Ngày phố vào đông
gió nhiều hơn mọi bận
gió gọi về trống vắng
miên man và miên man.

Từ xa xôi ngút ngàn
mầm cô đơn trỗi dậy
muốn tìm và muốn thấy
một bàn tay quen…

Có những nỗi niềm
chẳng thể đặt thành tên
đời cứ trôi nhộn nhịp
chiều hoàng hôn chân trời cứ tím
còn ta tìm gì giữa chốn nhân gian?

Những tưởng cằn khô ngút ngàn
hạ hay đông cũng một màu cỏ úa
chiều nay trái tim có lửa
cháy một khoảng trời
khao khát gọi tên…

Phố nhộn nhịp
một kẻ chênh vênh
đi giữa bao người sao cô đơn là thế
ai thân quen, ai dừng lại để
lặng nghe ta
một tiếng thở dài?…

 

Sáng nay mình dậy sớm

Sáng nay mình dậy sớm

Sương bao phủ mặt người

Mùa này mây xà xuống

Tay với được ngang trời.

 

Hít đầy lồng ngực trống

Mùi thơm mát trong lành

Đời nhẹ nhàng bay bổng

Cần gì tình yêu anh!

 

Giờ đem lòng yêu núi

Yêu hoa cỏ và mây

Hương tinh khôi ngày mới

Chỉ vậy thôi cũng đầy.

 

Giờ không cô đơn nữa

Bận rộn vài niềm vui

Học pha trà đọc sách

Chăm hoa thay ngủ lười.

 

Sáng nay mình dậy sớm

Tự dưng thấy yêu đời

Tình yêu từ lâu lắm

Vì vô tình đánh rơi!

 

Chỉ mong rằng năm tháng chẳng lãng quên 

Giờ mình già rồi cần gì nhiều nữa đâu

Chỉ cần có nhau cùng đồng hành san sẻ

Thường nhật, an yên từ những điều nhỏ bé

Vậy là vui!

 

Giờ mình già rồi, ngại thay đổi thế thôi

Ngồi lục lọi vài bạn bè ngày cũ

Nhiều người đã ra đi chỉ còn vừa đủ

Một vài người thân, giữ lại riêng mình.

 

Không chắc là họ sẽ vĩnh viễn kề bên

Nhưng còn gần nhau phút nào quý trân phút ấy

Đời được mấy

người cùng mình đi hết quãng trăm năm.

 

Uốn khúc như sông, cũng có lúc bỗng trầm

Lúc nhiệt nồng, lúc lạnh lùng như chưa từng thân thiết

Nhưng trong khoảng riêng mỗi người còn một phần riêng biệt

Dành cho nhau và không thể gọi tên.

Chỉ mong rằng năm tháng chẳng lãng quên!

 

Viết cho những ngày có nhau 

Em vừa đủ dịu dàng mỉm cười thức dậy mỗi sớm mai

Anh vừa đủ an yên sau một ngày dài bộn bề công việc

Khoảng thời gian còn lại chúng mình dành cho nhau không ồn ào náo nhiệt

Chỉ vừa đủ niềm vui để ta biết rất cần.

 

Tuổi trẻ, người ta cứ ỉ y vào sức mạnh đôi chân

Cao ngạo bước đi nghĩ rằng độc hành cũng ổn

Qua bao nhiêu người, bao nhiêu nơi

chợt ngộ ra hình như mình còn thiếu thốn

Một người cùng mình vui, cùng mình có thể khóc cười.

 

Em gặp anh vừa lúc cuộc đời nhạt sắc màu tươi

Anh gặp em khi cũng vừa bước qua cuộc đời vài người con gái

Anh phong trần, trường trải

Em ngây thơ vơi bớt nửa rồi.

 

Vậy mà, mỗi ngày trôi qua lại thấy đời vui

Có thể nói hết những điều nghĩ suy hoặc chuyện dưới đất, trên trời không đắn đo ngần ngại

Già nua anh ươm mầm

xanh đời em hoa trái

Không một lời ngọt ngào yêu thương mà cứ muốn mãi thật gần.

D.Q